Chương 313
Diệp Tầm xuống tầng một ngó ra ngoài, buổi chiều gió đã thổi mạnh hơn, cỏ dại khắp nơi bị ép rạp xuống, lá rụng cuộn bay lên không trung. Giữa bầu trời u ám, thấp thoáng hiện ra một bóng đỏ mơ hồ mà quen thuộc.
Nhớ lại nữ nhân áo đỏ thẳng thắn dứt khoát kia, Diệp Tầm càng cảm thấy suy đoán của mình rất có khả năng là đúng. Xem ra thực lực của nữ nhân áo đỏ hẳn là thuộc hàng khá mạnh, được xem là khách hàng có vũ lực cao nhất trấn nhỏ này, Diệp Tầm thầm nghĩ nhất định phải xây dựng mối quan hệ tốt, để tìm hiểu thêm về sự phân bố thế lực ở đây.
Thời gian trôi đi, trời càng lúc càng tối, một đám người thôn dân đang đi về phía trung tâm trấn nhỏ.
Hai yêu quái có thân hình thấp bé đi tới, trầm giọng nói:
"Ta đến đây theo lệnh để sửa chữa con đường."
Trên mặt hai yêu quái còn có vài vết bầm tím, lúc há miệng thì thiếu một chiếc răng cửa, nói chuyện cũng bị hở gió. Vẻ mặt rất khó coi, trông không giống như tự nguyện đến, mà ngược lại là bị đánh rồi bắt ép đến.
"Chờ đã, ta mời các vị ăn chút gì đó."
Diệp Tầm ôn hòa cười, ném ra hai viên kẹo sữa bò trong tay. Hai yêu quái bắt lấy rồi rời đi. Con đường bên ngoài có vài vết nứt, hai yêu quái cần mẫn vận dụng yêu lực để tu bổ, tuy thái độ không tốt nhưng hành động lại khá chuyên nghiệp. Dưới sự tu bổ của yêu lực, những hố sâu, vết nứt và cả ngôi nhà đối diện trong nháy mắt đã khôi phục lại nguyên trạng.
Hai yêu quái giải quyết xong không chào hỏi, cứ thế lạnh lùng chuẩn bị rời đi.
Điều này khiến trong lòng Diệp Tầm có chút ngứa ngáy, thế giới tu chân quả nhiên tốt, yêu lực và linh lực thật tiện lợi!
Diệp Tầm tiếp tục ngồi ở cửa cắn hạt dưa, nghịch máy tính bảng. Haizz, đời này sao mà an nhàn, sao mà thong thả đến thế. Chỉ tiếc phải bận tâm đến điểm kinh nghiệm, nếu không thì quả thật quá tốt rồi!
Cũng không biết mở cửa hàng ở đây, bà chủ thần bí này rốt cuộc có ý đồ gì...
Diệp Tầm vẫn ung dung dẫn hắn ta lên tầng hai, rẽ một khúc rồi dừng trước bể cá, tất cả chưa tới hai phút. Thế mà trong mắt hắn ta, cô đã hóa thành một nhân vật thần bí, tâm tư sâu kín, như đang che giấu âm mưu to lớn nào đó!
Nhưng cô có thể cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Lục Trạch, đối với cô mà nói là chuyện tốt, nên cũng không nghĩ sâu xa. Cô đột nhiên hối hận vì đã bảo Lục Trạch đến thử.
"Cái này là bể cá dùng để nuôi cá, đây là thớt dùng để làm cá..."
Diệp Tầm đi qua giới thiệu từng thứ một, cuối cùng kết luận:
"Sau này ngươi cứ ở đây làm cá đi."
Cô cũng nghĩ thoáng rồi, dù là người hay yêu cũng không sao cả, chỉ là làm cá thôi, một con rắn chẳng lẽ lại không biết sao? Sự thật đã cho Diệp Tầm biết, con rắn này thật sự không biết.
"Bốp!" Một con cá nhảy ra từ trong bể, vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, rồi dùng đuôi quật mạnh vào mặt Lục Trạch đang đứng gần đó.
Lục Trạch nhìn nó cười lạnh như thể đang nói:
"Hừ, còn dám trốn nữa không."
Nhìn nó lại vẫy đuôi, lướt nhanh qua tay hắn ta, lúc đi còn quay đầu phun ra một bong bóng, như muốn trêu chọc hắn ta.
Động tác của Lục Trạch vụng về, vớt tới vớt lui trong bể cá nhưng lần nào cũng để con cá cực kỳ linh hoạt kia chạy thoát vào phút chót. Nước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền