Chương 315
Còn nơi này nay đã thành chốn mà người thường vừa nghe tên liền biến sắc. Thuở trước, nó mang danh là trấn Lạc Nhật, cái tên lấy từ cảnh hoàng hôn mùa hạ tuyệt đẹp.
Ngày trước, khi hai giới yêu ma còn tương đối yên ổn, chung sống hòa thuận với Nhân Giới, đường sá nơi đây rất phát triển, giao thương qua lại vô cùng thường xuyên.
Sau này, vì đủ loại mâu thuẫn nội bộ và yếu tố bên ngoài, hai giới yêu ma chia thành nhiều phe phái đối lập. Rất nhiều yêu ma cực đoan đã lẻn vào Nhân Giới hòng đục nước béo cò.
Lẽ ra họ đã phải rời đi từ lâu, song vì chẳng nỡ bỏ quê nhà, lại thêm có tông môn che chở nên mới kéo dài đến nay.
Một khi quyết định dời đi, các tu sĩ nơi đây cũng sẽ chẳng còn nương tay, bày đủ loại bẫy rập bắt yêu, dựng pháp khí để gia cố kết giới. Khi ấy, trấn Lạc Nhật từng náo nhiệt kẻ qua người lại sẽ hoàn toàn biến mất.
Chỉ là, một khi họ rời đi, khu vực cuối cùng còn người ở trong trấn cũng sẽ vắng bóng thôn dân, để rồi trấn Lạc Nhật từng phồn hoa sẽ hóa thành chốn hoang tàn, bị yêu ma giày xéo.
Vốn dĩ, nếu không có cửa hàng này xuất hiện, khi nạn đói ập tới, e rằng họ đã tính chuyện dời cả thôn sang trấn nhỏ kế bên. Dù đường sá xa xôi, núi non hiểm trở, lại dễ bị yêu ma rình rập tấn công, nhưng so với cảnh chịu đói chờ chết trong tuyệt vọng thì vẫn còn hơn.
Họ cũng sẽ mất đi ngôi nhà chứa đựng biết bao ký ức, phải lang bạt không nơi nương tựa!
Đài phun nước nối liền với một dòng sông nhỏ, nhưng đáy sông đã cạn khô, lớp bùn đất cứng lại trông rất bẩn thỉu. Đi qua cây cầu mới đến khu nhà ở.
Thôn dân đoán chủ nhân những căn nhà này đã quên bẵng đi sự tồn tại của chúng, song cũng chẳng ai từng dám tự tiện bước chân vào. Nếu chẳng phải lần này gặp nạn đói, muốn đổi lấy chút lương thực mà trong tay lại không còn linh thạch, thì e đến lúc rời đi, họ cũng chẳng bao giờ đẩy cánh cửa này ra.
Lúc này, họ đang tụ tập lại, lục lọi khắp nơi trong căn nhà lớn này.
Trong nhà có dấu vết hoạt động của động vật, trên gác mái còn sót lại vài dúm lông thú màu trắng và lông chim màu đen. Đồ đạc trong phòng từng bị lục tung, những thứ có giá trị đều không còn.
May là họ cũng không cố tìm những thứ đáng giá, chỉ tùy tiện nhặt những món đồ có thể đổi lấy đồng vàng, tích nhỏ thành lớn cũng là một khoản tiền rồi!
Một người nam nhân trạc bốn mươi tuổi, hai bên thái dương đã điểm bạc, dùng tay áo lau mặt. Ông ta khom lưng tìm kiếm trong căn nhà hoang những đồ vật có thể đổi lấy đồng vàng. Sau khi tìm được một đôi đũa mạ vàng, ông ta lộ vẻ vui mừng, nhét vào túi rồi nhìn mấy chục người đang lục lọi xung quanh, hắng giọng một tiếng.
Các thôn dân mặc quần áo cũ kỹ và xám xịt, cẩn thận đẩy cửa vào xem xét, miệng không ngừng tấm tắc kinh ngạc.
"Chà, trước giờ chưa từng tới đây, không ngờ nơi này lại đẹp đến vậy!"
Những người còn sót lại trên trấn nhỏ này đều tụ tập ở đầu đường, nơi có một con đường nhỏ thông ra trạm dịch. Thỉnh thoảng cần gửi thư hay truyền tin thì họ đều chạy đến đó.
Bên cạnh trạm dịch cũng có một trấn nhỏ, tình hình bên trong tốt hơn nơi này rất nhiều. Các tu sĩ đến đây rèn luyện, trảm yêu trừ ma cũng đều sẽ nghỉ chân tại trấn nhỏ đó.
Những người khác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền