Chương 318
Mấy ngày nay, tiếng đập phá không ngớt vang vọng khắp trấn nhỏ, chỉ đến gần giờ cơm chiều mới hoàn toàn yên tĩnh trở lại. Không chỉ vậy, còn có không ít người lập nhóm đi săn. Mỗi ngày đều giăng bẫy hoặc lên núi thu thập vài hòn đá, cây dại ăn được, quả mọng, hay những loại nấm không tên... Chẳng qua, việc lên núi có độ nguy hiểm cực cao, khả năng gặp phải thương vong là rất lớn. Nhưng nếu vận may tốt, nhặt được thứ gì đó không tồi thì đồng vàng có thể cao hơn gấp mấy lần so với nhóm phá dỡ.
Một số người vẫn cố giữ thể diện, không muốn từ bỏ lập trường. Mỗi ngày chỉ ôm bát canh loãng cháo suông mà chống cự, cũng bắt đầu đứng ngồi không yên. Họ tận mắt trông thấy nhà hàng xóm ngày nào cũng mang về rất nhiều túi bánh quy nén, thỉnh thoảng còn có thêm kẹo hay đồ ăn vặt khác. Thậm chí còn có cả những loại quả có hình thù kỳ lạ.
Trái cây? Chẳng lẽ là quả mọng nước? Cái tên nghe lạ thật. Nghe thôn dân bàn tán họ mới biết thứ đó gọi là trái cây!
Trưởng trấn tuổi đã cao, mỗi ngày đều được con cháu hoặc người dân trong trấn biếu một ít trái cây. Ông ta đặc biệt yêu thích chuối mềm, mỗi ngày ăn một quả cũng cảm thấy cơ thể khỏe khoắn, tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Còn những loại trái cây mà răng ông ta không cắn nổi thì được cắt thành từng miếng nhỏ, rồi ông ta phất tay sai người mang đi gõ cửa nhà những kẻ vẫn giữ vững lập trường, khư khư ôm chút lương thực ít ỏi còn lại để chống cự. Những người chống cự ăn miếng trái cây ngọt lành thơm nức, bất giác rơi lệ.
Đáng giận, sao lại có thể ngon như vậy chứ? So với nó, lương thực mà họ kiên trì ăn mỗi ngày cũng chẳng còn ngon lành nữa! Thế là có người đầu tiên hạ quyết tâm tham gia nhóm phá dỡ, rồi đến người thứ hai, thứ ba, thứ tư... Từng nhà một đều lung lay, gia nhập vào nhóm phá dỡ, mọi chuyện cứ thế thuận theo tự nhiên.
Về sau, khi đã thu gom hết những món đồ lặt vặt có thể lấy, đối mặt với đồng vàng ngày càng ít ỏi, họ bèn cắn răng một cái, vẫn giơ dụng cụ phá dỡ lên nhắm vào những căn nhà cũ nát. Dù sao chủ nhân của những căn nhà này cũng đã rời đi rồi, họ còn phải đối mặt với áp lực sinh tồn không tiền không bạc, không phá dỡ chẳng lẽ lại để cho người khác hưởng lợi à?
Đến ngày thứ ba, Diệp Tầm nhận ra trong mỗi đợt người đến đổi đồng vàng lại xuất hiện thêm vài gương mặt xa lạ, trong đó có một người trông cực kỳ quen mắt, từng tuyên bố: Có chết cũng không bước vào cửa hàng một lần. Diệp Tầm lặng lẽ nhìn hắn ta, còn hắn ta thì nhìn trời ngó đất, mân mê móng tay, tuyệt đối không dám liếc về phía Diệp Tầm. Đổi đồng vàng xong, hắn ta lấy hết can đảm đi đến kệ hàng lựa chọn đồ ăn, rồi lại ra quầy thanh toán. Có điều, điều khiến vị khách nói một đằng làm một nẻo này thở phào nhẹ nhõm là, tốt xấu gì hắn ta vẫn mua được đồ ăn thành công mà chẳng bị làm khó dễ.
Diệp Tầm giữ vững thái độ "Chỉ cần mình không ngại thì người khác sẽ ngại" đứng ở quầy thu ngân, cười tủm tỉm nhìn vị khách xấu hổ đến mức chân cũng run rẩy này. Mỗi ngày, lượng khách đến cửa hàng khoảng hơn một trăm người, phần lớn đều mua vài túi bánh quy nén để giải quyết cơn đói. Bánh quy nén bán chạy nhất, tuy trọng lượng nhẹ nhưng no lâu, nên ai cũng sẵn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền