Chương 328
Diệp Tầm đảo mắt qua, dừng lại ở tấm vải trắng trong góc, đột nhiên phát hiện có gì đó không ổn. Chỉ là khi thấy một thân ảnh đang nằm trong góc, phủ một tấm vải trắng trông vô cùng đáng sợ, họ bất giác tưởng tượng ra những hình ảnh kinh dị. Tấm vải trắng khẽ run run, trông chẳng khác nào người mắc bệnh run tay. Diệp Tầm vội bước đến, giật mạnh tấm vải lên, lập tức thấy một tu sĩ ăn mặc rách rưới nằm bên dưới.
Chỉ là tình trạng của hắn ta trông chẳng mấy khả quan, mày nhíu chặt, thân thể khẽ run lên như đang gắng sức chịu đựng cơn đau. Trước đó, cả người hắn ta cháy đen như vừa được vớt ra từ đống than, mãi đến bây giờ Diệp Tầm mới phát hiện ra hắn ta có dung mạo rất trẻ trung, môi hồng răng trắng, toát lên vẻ hiên ngang của một thiếu niên. Rồi bất ngờ, hắn ta bật ho khan, máu tươi phun ra cùng một viên đan màu vàng rực, ánh sáng lấp lánh chói mắt.
Diệp Tầm: "..."
Đầu óc Diệp Tầm còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã theo bản năng ngồi xổm xuống, đỡ xoay người tu sĩ rách rưới ấy nằm nghiêng để hắn ta không bị sặc máu. Dù sao thì cô vẫn còn ám ảnh vũng máu ban nãy, viên đan màu vàng này dính đầy máu mà! Đầu óc cô bây giờ hơi rối loạn, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không sao hiểu nổi. Đây là viên đan gì? Chẳng lẽ là ở trong cơ thể tu sĩ? Nhưng tại sao nó lại cử động được, còn muốn trốn ra ngoài? Có thể nhét lại vào được không? Liệu có làm vị tu sĩ này chết sặc không?
Viên đan màu vàng dù nằm giữa vũng máu cũng không hề mất đi vẻ đẹp của nó. Ngay lúc chẳng ai chú ý, viên đan vàng óng tròn xoe kia lặng lẽ lăn về phía cửa, vừa sắp trốn thoát thì... bỗng thấy thân thể nhẹ bẫng, bay vọt thẳng lên không trung. Diệp Tầm điều khiển viên đan màu vàng kỳ quái này quay trở lại, ngắm nghía nửa ngày mà không dám dùng tay chạm vào, bản tính ưa sạch sẽ khiến cô phải dịch nó ra xa một chút. Tình tiết quái quỷ gì thế này? Kinh dị quá! Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu cô, hệt như một cơn mưa bình luận trên màn hình. Bạn nhỏ ơi, có phải bạn đang có rất nhiều dấu chấm hỏi không. jpg!
"Muốn đi đâu hả?"
Diệp Tầm cất cao giọng gọi.
Chẳng bao lâu sau, Lục Trạch – miệng vẫn còn đang nhai đồ ăn, nhanh như chớp lăn từ trên lầu xuống. Là lăn thật đấy. Khi xuống tầng một, để tiện di chuyển, hắn ta biến nửa thân dưới thành đuôi rắn. Nào ngờ lại quên mất, vừa đặt lên bậc thang liền mất thăng bằng,"rầm rầm rầm" một mạch lăn thẳng tới tận chân Diệp Tầm.
"Giá nào cũng được sao?"
"Không có giá cố định, bán được bao nhiêu là do bản lĩnh của các ngươi."
Diệp Tầm khẽ cười, người hơi nghiêng về phía trước, chống tay lên bàn, giọng nhẹ nhàng:
"Bán được càng nhiều thì kiếm được càng nhiều, việc này còn dễ hơn cả đi nhặt vàng rơi ngoài đường đấy."
Đây đâu chỉ là dễ dàng, mà chẳng khác nào tiền từ trên trời rơi xuống! Chỉ cần cúi xuống nhặt là có, vậy thì còn phải lo chuyện cơm áo gạo tiền làm gì nữa? Nghĩ như vậy, thôn dân đến cả vết thương trên người cũng chẳng buồn để ý, hơi thở trở nên dồn dập, ánh mắt nóng rực.
"Ta làm!"
"Ta nguyện ý!"
"Ta, ta, ta!"
"Ta nữa!"
"Bà chủ, ta nữa!"
Bầu không khí nặng nề ban nãy tan biến trong phút chốc, thôn dân thi nhau giơ tay tự ứng cử, vẻ mặt vô cùng kích động. Trời ạ, sao mà không kích động
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền