Chương 336
Mấy tháng trước, khi nhi tử bị yêu ma tha đi, nữ nhân đến từ trấn Lạc Nhật đau đớn đến tột cùng, chỉ muốn đâm đầu vào tường chết quách cho rồi. Nhờ thôn dân an ủi, nàng ta mới vực lại tinh thần. Hôm qua, khi thôn dân tập hợp đoàn người đến trấn Thái Sơn, nàng ta đã không do dự giơ tay.
Mà những người ở trấn Thái Sơn, ngay cạnh trấn Lạc Nhật, giờ này vẫn còn đang say giấc, không hề hay biết về cơn bão món ngon sắp ập đến.
Sáng tinh mơ, Tiểu Cúc đang chuẩn bị ra ngoài thì cửa vừa được đẩy ra, một mùi hương kỳ lạ đã xộc thẳng vào mũi. Nàng ta vốn là người phàm sinh ở trấn Thái Sơn, vừa thành thân với người thanh mai trúc mã mấy ngày trước, đang trải qua những ngày tháng ngọt ngào. Chỉ có điều, trượng phu nàng ta ngày nào cũng đi ra ngoài từ tờ mờ sáng, còn nàng ta thì mở gian hàng bán đậu hũ để kiếm thêm chút tiền. Mỗi ngày nàng ta đều phải dậy thật sớm, ra giếng trước sân múc nước, kẻo lát nữa sẽ phải chờ lâu mới lấy được.
Tiểu Cúc thở hổn hển xách nước về, đẩy xe hàng ra chỗ cũ bán đậu hũ, lúc này trời đã hửng sáng. Bên ngoài người đông dần, các gian hàng trong chợ dần được lấp đầy bởi những gương mặt quen thuộc.
Nàng ta ôm thùng nước nhìn quanh bốn phía, hít hà mùi hương thoang thoảng trong không khí khiến cơn thèm ăn trỗi dậy. Bụng nàng ta lại bắt đầu réo lên vì đói dù vừa mới ăn một cái bánh bao. Mặc kệ mùi hương này từ đâu tới! Buôn bán vẫn là quan trọng nhất!
Cùng lúc ấy, mấy người ăn mặc mộc mạc, đứng trước một xe hàng mới toanh. Trên xe bày từng hàng đồ ăn được đóng gói kỳ lạ. Trước mặt họ là một đại nương đang chống nạnh, tay còn đẩy một xe hàng khác muốn chen vào.
"Bọn ngươi mới tới à? Đây là vị trí của ta, biết điều thì mau lui, đừng cản trở ta buôn bán!"
Một giọng nói đầy tức giận truyền đến từ bên phải, Tiểu Cúc nghe tiếng quát thì nhíu mày, thầm nghĩ Tôn đại nương này không phải dạng vừa đâu, một mình bà ta có sức chiến đấu bằng cả mười người. Nhi tử của Tôn đại nương làm quan ở đây nên rất có tiếng nói, vì thế bà ta cũng vênh váo theo. Thôn dân bình thường tránh được thì tránh, chẳng ai muốn chủ động gây sự với Tôn đại nương.
Thế nhưng đám người kia vẫn không ai nhúc nhích, không khí đang căng như dây đàn thì một người bước ra giải thích:
"Là Phương tu sĩ đưa chúng ta tới đây, hắn ta nói chỗ này..."
Tôn đại nương dĩ nhiên không tin, bà ta trợn mắt, đang định mở miệng châm chọc vài câu thì dừng lại, ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi đập đùi:
"Là các ngươi, ta nhận ra các ngươi rồi! Chẳng phải đến từ trấn Lạc Nhật nghèo rớt mồng tơi bên cạnh sao? Lần trước các ngươi qua đây còn van xin chúng ta cứu tế lương thực, giờ lại tới làm gì? Định chiếm chỗ buôn bán của ta à? Hừ, còn không mau đi, để xem ta có gọi người quăng các ngươi ra khỏi trấn không!"
Lúc nói câu này, trong lòng bà ta có chút ngờ vực, nhưng nhớ lại mấy ngày trước Phương tu sĩ còn dẫn người cướp đoạt đồ ăn của người trấn Lạc Nhật thì lại thấy không thể nào. Nhưng vì lòng kính sợ tu sĩ đã ăn sâu vào máu, bà ta vẫn có chút do dự.
Nữ nhân đến từ trấn Lạc Nhật tiếp tục mở gói gia vị, dùng đũa khuấy vài cái trong nồi lẩu tự sôi, bên cạnh sạp còn bày mấy chai nước khoáng. Bên cạnh có một chồng bát
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền