ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 35

Dưới lầu vẫn y như lúc cô rời đi. Vào buổi tối, đèn tự động chuyển thành màu vàng ấm áp không chói mắt, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, thắp sáng cả cửa hàng.

Vừa xuống lầu trở lại cửa hàng, Diệp Tầm đột nhiên dừng bước. Cô nín thở, ghé tai lắng nghe, hình như có tiếng người nói chuyện vọng vào từ ngoài cửa.

Dường như trong lúc cô đi vắng, họ đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn không tài nào mở được cánh cửa gỗ kiên cố này.

Sau khi cánh cửa sau cửa hàng khép lại, mọi âm thanh bên trong đều không thể truyền ra ngoài, vì thế không ai biết rằng Diệp Tầm đã lên lầu trở về phòng.

Cô lấy một món "vũ khí" mang xuống, lúc này đang chậm rãi tiến về phía cửa chính.

Ngoài kia, họ đang tụ tập bàn tán, tiếng nói ngoài cửa vừa nhỏ vừa tạp nham, hòa lẫn vào nhau nên nghe không rõ.

Sau một hồi thì thầm, âm thanh ngoài cửa càng lúc càng mơ hồ, lúc có lúc không, dường như họ đang đi xa dần.

Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn im ắng, Diệp Tầm mới buông cây sào phơi đồ trong tay ra. Bàn tay cầm sào quá lâu có chút mỏi nhừ, cô bèn nhẹ nhàng cử động các ngón tay.

"Đang định nói với cô chuyện này đây."

Vô Ngôn Châu nhảy tưng tưng: "Cái cửa đằng sau kia tôi đẩy nửa ngày trời mà không vào được, gọi cô mãi cũng không thấy trả lời. Cứ tưởng hôm nay cửa hàng của chúng ta gặp trộm chứ!"

"Mà khoan đã, sao họ lại đi dễ dàng như vậy?"

Vô Ngôn Châu nhảy lên bàn, giục: "Cô có thi pháp gì lên cái cửa đó không? Mau kiểm tra xem hiệu lực còn không, chứ lỡ vài bữa nữa bọn họ phá cửa xông vào rồi bắt cóc bổn châu thì sao?"

Diệp Tầm: "..."

Mới hôm trước còn định giật mì gói rồi chạy ra ngoài, giờ lại sợ bị người ta bắt đi à?

"Ở trong cửa hàng sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra đâu."

Diệp Tầm buồn cười liếc nhìn nó, trong lòng thừa biết nó chỉ thèm đồ ăn ngon trong cửa hàng mà thôi.

Cô cũng đoán được đám người tụ tập ngoài cửa là ai.

Nếu không đoán sai, thì đó chính là đám trộm cướp mà mấy vị khách mua mì gói từng nhắc đến. Nghe nói chỉ trong một đêm là có thể vét sạch mọi thứ trong các cửa hàng khác, mà lại trơn tuột như cá chạch, khó bắt vô cùng.

Vốn dĩ cô không muốn dính vào phiền phức, nhưng cô nhớ ra mấy vị khách kia từng nói tiền thưởng truy nã của đám trộm này hình như rất cao... Hơn nữa, chúng đã mò đến tận cửa hàng nhà mình rồi, vậy thì đành miễn cưỡng đối phó một chút vậy.

Dù sao chúng cũng đến rồi, bắt vài tên cũng chẳng thiệt gì, đúng không?

Cửa hàng tạp hóa cấp một vốn chỉ rộng bằng một phòng ngủ bình thường, sau khi đặt thêm kệ hàng và quầy thu ngân, thì không gian vốn đã nhỏ hẹp lại càng chật chội đến mức khó xoay xở.

Thứ cho cô nói thẳng, cửa hàng tạp hóa này còn không lớn bằng cái phòng tắm siêu thời đại mà cô vừa rút được!

Sau khi thăng cấp, diện tích cửa hàng tạp hóa đã được mở rộng đáng kể, rộng cỡ khoảng hai phòng ngủ thông thường. Nhìn qua cuối cùng cũng không còn chật ních toàn kệ hàng nữa, ít nhất thì giờ đã có đủ không gian để bày thêm nhiều hàng hóa hơn.

Vô Ngôn Châu đứng bên cạnh lớn giọng kể liên hồi: "Vừa rồi cửa hàng này đột nhiên trời đất quay cuồng, đợi bổn châu định thần lại thì thấy cửa hàng không những to ra gấp đôi, mà còn xuất hiện thêm cái này..."

Đang nói, Vô Ngôn Châu vừa nhảy vừa đáp xuống ngay trước mặt Diệp Tầm, ra hiệu cho cô nhìn về phía bàn thu ngân. Ngay phía trước bàn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cỗ máy kỳ lạ cao hơn một mét.

Toàn thân máy phủ màu bạc, bề ngoài lạnh lẽo như kim loại, dưới ánh đèn phản chiếu một vệt sáng bạc lấp lánh, sạch bóng không dính chút bụi nào, trông như thể vừa được "dịch chuyển" đến cửa hàng.