Chương 350
Bên này, các tu sĩ vừa bước qua cánh cửa nhỏ, cảnh tượng bên trong liền mở ra trước mắt.
Bầu trời màu xám trắng, mang theo một cảm giác áp bức mờ mịt. Không khí lạnh lẽo, phả vào da thịt vô cùng khó chịu. Gió thổi qua người khiến họ bất giác rùng mình. Bốn phía là một khu rừng rậm rạp, dưới chân là một con đường nhỏ quanh co. Phía trước có thể lờ mờ nhìn thấy một thôn trang, còn có tiếng nhạc cụ ồn ào đứt quãng vọng lại.
Vẻ mặt thờ ơ của họ nhạt dần, lẩm bẩm sao lại lạnh thế này... Khoan đã, chỉ là thời tiết thôi sao lại thấy lạnh được? Cảm nhận tứ chi cử động có phần chậm chạp, không còn linh hoạt nhẹ nhàng như xưa, cơ thể uyển chuyển của họ giờ đây trở nên nặng trịch. Các tu sĩ một lần nữa được nếm trải lại thân phận đã từng có của họ – người phàm.
Sắc mặt họ lập tức thay đổi, vội cúi đầu kiểm tra cơ thể, rồi phát hiện ra một sự thật đáng lo ngại. Vũ khí, pháp khí và túi trữ vật họ mang theo đều đã biến mất không một dấu vết. Ngay cả linh lực trong cơ thể cũng biến mất. Họ đã hoàn toàn biến thành người bình thường!...
Trong lòng họ vô cùng hoảng hốt. Trong mười nhóm, có vài nhóm đầu óc trống rỗng, nhưng cũng có vài nhóm phản ứng nhanh chóng, lập tức quay lưng vào nhau và cảnh giác nhìn bốn phía, toàn thân căng thẳng đến mức cực hạn.
Đã quen với thân phận tu sĩ, trong lòng ôm đầy lý tưởng lớn lao, luôn khao khát chạm tới cảnh giới cao hơn. Cả tâm lý lẫn thể chất đều gạt bỏ những phản ứng vốn có của người bình thường, thậm chí còn vì mình là tu sĩ mà sinh ra sự kiêu ngạo, tự cho mình vượt trội hơn hẳn người phàm. Nhưng họ lại quên rằng, đã từng có một thời, bản thân cũng chỉ là một trong vô số người phàm mà thôi. Những người có tư chất tốt như họ trước nay luôn là đối tượng được người phàm săn đón, hưởng thụ tài nguyên tốt, là chỗ dựa và niềm tự hào cho gia tộc. Người phàm sẽ đi khảo linh căn ở những độ tuổi khác nhau, linh căn càng thuần khiết thì tư chất càng tốt. Mà tư chất tốt thì có thể lựa chọn được nhiều tông môn hơn, khởi điểm cũng cao hơn. Đại đa số người đều là ngũ linh căn hỗn tạp hoặc không linh căn, bẩm sinh đã không thích hợp tu luyện, ngay cả ngưỡng cửa đầu tiên cũng không thể bước vào.
Sáu nhóm đều có chút do dự, nhưng khi nhìn lại phía sau thì phát hiện đường lui đã bị sương trắng nuốt chửng, không còn thấy rõ nữa. Trong màn sương, có một nữ nhân mặc trang phục tân nương đang nhón mũi chân lướt tới ngày một gần... Những người còn lại thì ngây ngốc tại chỗ. Thấy sắc trời càng lúc càng tối, lại nghe tiếng sói tru từ sâu trong rừng ngày một gần, họ đành cắn răng bước lên con đường ấy.
Chỉ khi đi trên con đường này, cốt truyện mới bắt đầu. Cứ thế, khoảng cách giữa mười nhóm lập tức bị kéo dãn, tiến triển cốt truyện của họ cũng mỗi người một khác. Đã có mấy nhóm đi theo con đường nhỏ hướng về phía thôn trang, đó là nhóm của Tư Mã Trì và Phương Uyển, Xa Hoài và tiểu sư muội, Nguyệt Nguyệt và Hải Không, cùng với ba nhóm khác.
Xung quanh thật sự quá yên tĩnh, cảm giác áp lực đã sớm truyền đến từng người. Có người không chịu nổi nữa mà hét lớn, vừa lăn vừa bò chạy về phía thôn trang, đến cả người đi cùng cũng quên mất. Hai người vốn còn xưng huynh gọi đệ, động viên lẫn nhau, vậy mà vừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền