Chương 357
Bề ngoài Phương Uyển trông lạnh như băng, mặt mũi đoan trang, khí chất hơn người. Khi không cười, nàng ta trông như một đóa sen tuyết nở trên vách núi, thanh cao thoát tục. Nhưng thực chất nàng ta là không giỏi giao tiếp, bèn dùng vẻ mặt lạnh lùng để che giấu sự vụng về trong ăn nói của mình.
Vốn với thân phận của nàng ta thì chẳng cần phải tự mình dẫn đoàn. Nhưng sư phụ từng đưa cho nàng một quyển bí tịch tu luyện, nét mặt phức tạp, nói rằng đã tính ra nàng ta sẽ trải qua một hồi tình kiếp sinh tử, chỉ khi vượt qua kiếp nạn ấy mới có thể hoàn toàn lột xác...
Sau khi xem xong quyển bí tịch đó, nàng ta đã im lặng rất lâu, sau đó vẫn luôn đặt ở ngăn trên cùng của túi trữ vật, chưa bao giờ mở ra.
Quả nhiên nơi nào có ba người, nơi đó có bóng đèn.
Cô đoán được nam tu trên màn hình và nữ chính trong đại sảnh chính là hai người dẫn đầu, cũng lường trước rằng khi hình ảnh này vừa hiện ra, trong đám tu sĩ chắc chắn sẽ dậy sóng, thậm chí hai vị tu sĩ dẫn đầu còn có thể nảy sinh bất đồng và mâu thuẫn.
Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến Diệp Tầm, người đã chiếu những hình ảnh này? Cô chỉ là một bà chủ nhỏ tuân thủ giao kèo với các tu sĩ mà thôi.
Cô thật là vô tội!
Trong một khoảng thời gian ngắn, không khí trong đại sảnh trở nên nặng nề, lặng ngắt như tờ. Trước khi rời đi, đám tu sĩ còn dời ba tu sĩ đang ngồi đả tọa chuẩn bị đột phá đi, bây giờ trong đại sảnh ngoài Diệp Tầm ra, chỉ còn lại Phương Uyển mặt lạnh không nói và Tư Mã Trì đang xắn tay áo chuẩn bị đánh người.
Cuối cùng vẫn là Phương Uyển lên tiếng, giọng điệu không hề nặng nề như đám tu sĩ tưởng tượng mà vô cùng bình tĩnh.
"Các ngươi đi xua đuổi yêu ma ở gần đây trước, sau đó tụ lại để gia cố kết giới."
Các tu sĩ vừa nghe ý tứ trong lời này, liền biết họ không thích hợp ở lại đây, sư tỷ đang đuổi người để tự mình giải quyết chuyện này.
Họ ngoan ngoãn đáp một tiếng, thu lại ánh mắt lo lắng, ngoan ngoãn kẹp đuôi chuồn đi.
"Xin lỗi, để bà chủ chê cười rồi."
Phương Uyển vuốt ve tua kiếm cũ kỹ, khẽ gật đầu với Diệp Tầm.
Thấy Diệp Tầm hiền hòa, khi cười vừa thân thiết lại ngọt ngào, còn rất chân thành an ủi nàng ta, Phương Uyển cũng không còn buồn bã như vậy nữa, nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Có cảm tình tốt hơn với Phương Uyển, Diệp Tầm vỗ vỗ vai nàng ta như để cổ vũ:
"Tỉnh táo lên, nam nhân hai chân có rất nhiều, đừng treo cổ chết trên một cái cây!"
Phương Uyển ở trong phó bản đã nghe Tư Mã Trì nói về sự thần kỳ của cửa hàng này, tự nhiên là có thể tạo dựng mối quan hệ tốt thì cứ tạo.
Diệp Tầm và Phương Uyển trò chuyện vài câu, định ra một mức giá hợp lý xong thì cũng trở nên thân quen hơn một chút.
Phương Uyển trầm tư một lát rồi lại hỏi:
"Không biết bà chủ có lưu lại hình ảnh vượt qua phó bản của chúng tôi không?"
"Cái đó thì đương nhiên là có, có điều chỉ có thể xem ở phòng điều khiển, hơn nữa việc trích xuất tất cả hình ảnh cực kỳ tốn điện, khụ khụ..."
Diệp Tầm ra vẻ
"ngươi hiểu mà"
, xoa xoa ngón tay.
Tuy tiền điện cô vốn chẳng cần phải trả, nhưng muốn xem miễn phí tất cả hình ảnh là không thể nào, cho dù là thất tình cũng đừng hòng chiếm được tiện nghi của cô!
"Bà chủ yên tâm."
Từ hình ảnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền