Chương 375
Bên này các tu sĩ ung dung rời đi, bên kia hai vị trưởng lão vừa bàn chuyện vừa uống rượu, hiếm khi có được không khí hòa bình. Dù có đối địch thế nào, chuyện hợp tác giữa hai tông môn là đại sự, chắc chắn phải bàn bạc kỹ lưỡng ý tưởng của mỗi bên để tranh thủ lợi ích tối đa.
Nhìn thấy khuôn mặt của đối phương là lại nhớ đến chuyện cũ, trong lòng không thoải mái nên họ bất giác uống thêm vài chén. Kết quả là nói chuyện một hồi, không cẩn thận uống quá chén!
"Huynh đệ, ợ, ta kính ngươi một chén."
Chén rượu va vào nhau, vang lên một tiếng trong trẻo.
"Được! Tối nay chúng ta không say không về, ợ... Rượu này tác dụng chậm thật đấy, ợ."
Uống đến say mèm, khuôn mặt trắng nõn của hai người lộ ra vẻ choáng váng bất thường, hai mắt đờ đẫn, tầm nhìn không thể tập trung. Cả hai cảm thấy như họ đang bước trên những đám mây bồng bềnh, mà đám mây đó còn có bóng chồng. Sau khi uống rượu, cảm xúc càng trở nên rõ ràng hơn, họ vừa uống vừa thấy bi phẫn.
"Nhớ năm xưa, người theo đuổi ta có thể xếp hàng từ tông môn đến tận Ma Giới! Nhưng ta lại cố tình chỉ thích nàng!"
Trưởng lão Thiên Lưu Tông nói.
"Ta vì nàng mà học làm thơ, vì nàng mà vẽ mày, vì nàng mà tập nấu ăn, múa kiếm! Vì nàng ưa người phong nhã, ta đành mài nhẵn hết tính tình của mình. Một kẻ vốn chỉ ham đánh nhau như ta, cuối cùng lại đánh mất cả bản thân mình!"
"Thế mà nàng lại cự tuyệt ta!"
"Ta vì nàng mà dưới ánh trăng tìm kỳ trân, một mình lao vào cấm địa thâm sâu, suýt nữa vùi thây nơi ấy, chỉ bởi một câu nàng muốn thấy kỳ lân trong truyền thuyết! Vì vậy mà tu vi ta tiêu tán, thương tích chồng chất, đan điền cũng suýt bị hủy hoại!"
"Nàng nhận lễ vật của ta, nhưng lại không chịu để ta đưa về nhà, nói là sợ người khác hiểu lầm!"
Trưởng lão Thiên Lôi Tông nói.
Hắc hắc hắc, ngưỡng mộ không, ghen tị không, có hối hận không?
Hai người nói đến chỗ đau lòng, không kìm được mà đỏ hoe mắt. Khi nhìn lại nhau, trong đầu họ nào còn phân biệt tình địch hay kẻ thù gì nữa. Cùng chung cảnh ngộ, đều là những kẻ đau khổ vì tình!
"Cự tuyệt ta, ợ!"
Lúc Tư Mã Trì tìm thấy họ, chỉ thấy hai người vốn luôn giữ thể diện đang kề vai bá cổ, chẳng còn chút hình tượng nào.
Tuy cô không uống rượu, nhưng những chuyện kiểu này cô cũng từng nghe qua. Hai người xách bình rượu rời đi, có lẽ là đi tìm chỗ để nói chuyện.
Sau khi tham quan xong, họ nghe giới thiệu rồi tự mình thử một phen, phát hiện lời bà chủ nói không sai, trong lòng vô cùng vui mừng.
"Tuyệt diệu! Bên trong thế mà vừa có thể chơi vừa có thể nâng cao thực lực của mình!"
Họ khen xong, lại tỏ vẻ nghi hoặc:
"Tại sao công viên giải trí lại đông nghịt người thế? Chẳng lẽ đều là thôn dân ở đây?"
"Là tới từ nơi khác."
Diệp Tầm lắc đầu, câu trả lời của cô khiến hai người hiểu lầm, họ tưởng rằng ở những nơi khác cũng có cửa hàng như vậy, hơn nữa còn có thể khiến khách hàng xuất hiện ở cùng một chỗ.
Điều này khiến họ càng thêm kính nể, quyết tâm phải kết giao cho bằng được. Ít nhất là cửa hàng này hiện tại vẫn chưa bị các thế lực khác dòm ngó, họ nhất định phải chiếm tiên cơ, tạo mối quan hệ tốt với bà chủ.
"Mâu thuẫn không giải quyết được thì cùng nhau uống chút rượu là được rồi."
Diệp Tầm đầy đồng cảm khuyên giải.
Hai người họ hài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền