ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 42

"Vâng, bất kỳ món gì ăn vào cũng chẳng có vị gì cả."

Tiểu Mễ gật đầu thật mạnh, ngồi ngay ngắn lại, trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu kể ra hết những gì anh ta biết:

"Nhưng các vị đại nhân thì hút tro hương, có tác dụng nâng cao tu vi... Còn có một số ác quỷ sẽ ăn thịt đồng loại."

Nghĩ đến đây, anh ta đột nhiên khựng lại. Anh ta nhớ ra ông chủ cửa hàng nến nói rằng ông ta không có tiền, sống khó khăn, nhưng lại hút tro hương xa xỉ.

"Bà chủ mở cửa hàng ở đây... Không gặp nguy hiểm gì sao?"

Thắc mắc này đã đè nén trong lòng từ lâu, Tiểu Mễ nhìn gương mặt hiền lành của Diệp Tầm, cuối cùng cũng lấy hết can đảm để hỏi.

"Ừm..."

Diệp Tầm khẽ lắc đầu, đang định nói là tạm thời chưa gặp.

Đột nhiên, vài tia sáng xé ngang chân trời, cắt ngang lời cô. Những vệt sáng hình vòng cung lóe lên như thanh kiếm sắc bén vừa rút khỏi vỏ, rạch tan tầng tầng mây đen, rọi sáng một vùng đất phía dưới. Ngay sau đó, một tia chớp lao vút ra từ giữa mây, rồi biến mất nơi cuối chân trời.

Bọn họ ngồi trong cửa hàng cũng bị ánh chớp bất ngờ ấy làm cho giật mình.

Tiểu Mễ mân mê vạt áo, không biết nên mở lời từ biệt thế nào. Anh ta vừa không nỡ mặt dày ở lại, lại vừa lưu luyến nơi này đến không muốn rời đi.

"Trễ rồi, hai người phải về thôi."

Diệp Tầm ngó ra ngoài trời, sắc trời càng lúc càng tệ, hy vọng hai người có thể về kịp trước khi mưa.

Sau khi tạm biệt hai người, bóng dáng một lớn một nhỏ lại lặng lẽ rời đi trong gió, y như lúc họ đến. Trên đầu là những tia chớp nổ lách tách trong màn mây dày đặc, bóng dáng họ dần nhạt đi trong gió, rồi biến mất hoàn toàn nơi màn đêm mịt mùng.

Diệp Tầm còn tặng họ một ít que cay mới ra và một vài món ăn vặt.

Giá nhập hàng cũng không đắt, chưa đến 2 đồng vàng.

Khoảng nửa giờ sau, cơn mưa lớn tích tụ cả ngày cuối cùng cũng trút xuống, bắn tung tóe trên nền đất ẩm ướt, phát ra những tiếng "đông" nặng nề.

Diệp Tầm nghe tiếng động lạ, cảm thấy có gì đó không ổn, liền ghé lại gần xem thử, mới phát hiện ra trời đang mưa đá, to nhỏ không đều.

Mưa đá vốn đã hiếm, vậy mà lần này lại trút xuống dữ dội, có viên to bằng cả nắm tay. Từ khi sinh ra đến giờ, Diệp Tầm còn chưa từng thấy trận mưa đá nào khủng khiếp như thế, như thể cả bầu trời dồn nén một hơi rồi trút xuống cùng lúc.

Mưa rơi ào ạt, đập xuống mặt đất tạo thành từng vũng bùn lớn, nhìn thôi mà Diệp Tầm cũng thấy ê cả răng.

Cây hòe cách đó không xa bị mưa đá đập cho lung lay sắp đổ, một bóng đen nhỏ gầy mờ ảo cuộn tròn dưới gốc cây. Nếu không phải bóng đen đó cử động để cố gắng né tránh sau khi lại bị một viên mưa đá đập trúng, Diệp Tầm cũng sẽ không chú ý đến.

"Là một con mèo đen..." Vô Ngôn Châu nằm trên vai Diệp Tầm, nhàn nhạt giải thích: "Đi lạc vào đây, chắc là sắp chết rồi."

Con mèo đen hết lần này đến lần khác ngoan cường né tránh những đợt tấn công của mưa đá, tứ chi co lại bảo vệ đầu, cơn đau dữ dội khiến nó không nhịn được mà khẽ run lên, tầm mắt tối sầm, ý thức một mảnh mơ.

Giữa tầm mắt mơ hồ, đột nhiên có một bóng người lao đến, vọt thẳng tới trước mặt, ôm chầm lấy nó, quấn chặt trong lớp khăn tắm dày cộp dùng để phòng hộ.

Con mèo đen giãy giụa ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng còn sót lại, nó chỉ nhớ được một đôi mắt tràn đầy lo lắng đang nhìn mình.