Chương 44
Chỉ dùng mệnh lệnh và uy hiếp để bắt Vô Ngôn Châu làm việc không phải là kế lâu dài. Diệp Tầm phải cho nó hiểu rằng chỉ có làm việc thì mới được ăn nhiều đồ ăn vặt hơn, như vậy nó mới tự nguyện đi làm.
Niềm vui bất ngờ này khiến Vô Ngôn Châu choáng váng. Nó vội vàng bay tới, đau đầu lựa chọn giữa ba món ăn vặt.
Cuối cùng, nó đã chọn trà sữa Assam, khoai tây chiên lát và que cay.
Diệp Tầm tính tiền cho nó. Nó ôm ba gói đồ ăn vặt, vui vẻ rạo rực nằm dài trên bàn, trong cửa hàng vang lên tiếng "rắc rắc" nhai đồ ăn.
Sau khi đặt hàng, Khổng Tịch đã thanh toán một khoản tiền đặt cọc hậu hĩnh. Nếu không phải Diệp Tầm nhất quyết làm theo quy tắc, cô ta đã định thanh toán toàn bộ.
Diệp Tầm nhớ tới chuyện này thì có chút ngượng ngùng, cũng không biết vì sao Khổng Tịch lại tin tưởng cô đến vậy.
"Họ khôn khéo lắm đấy."
Vô Ngôn Châu vừa nhai khoai tây chiên, vừa thong thả hút trà sữa:
"Hàng hóa của cô, cả thế giới này không tìm ra được nơi thứ hai bán đâu. Một sự tồn tại độc nhất vô nhị như vậy, lại không nhìn thấu được lai lịch của bà chủ như cô, thì với tư cách là người làm ăn, tất nhiên phải ưu tiên tạo mối quan hệ tốt rồi mới tính đến chuyện hợp tác. Lỡ mà ra tay nhầm, lật xe một cái thì chỉ mất nhiều hơn được."
"Đúng thật." Diệp Tầm bật cười: "Ai mà lại chê tiền chứ."
Ăn uống no nê, Vô Ngôn Châu ợ một cái, rồi mở gói que cay ra, vừa ngửi thấy mùi cay nồng đã lập tức cắn một miếng.
"Á á á!"
Diệp Tầm đang ngắm nghía cái tai nhựa mà Khổng Tịch đưa cho cô, nó ấm áp và còn biết rung rung y như tai thật. Tiếng hét của Vô Ngôn Châu làm cô giật mình run tay, khiến cái tai đang được cô "sờ mó" bất ngờ rơi xuống đất.
Cô sững sờ: "?"
"Có chuyện gì mà kích động vậy?"
Diệp Tầm xoa xoa đôi tai đang ong ong của cô, nhìn Vô Ngôn Châu đang xoay tròn 360 độ trên không trung như thể vừa cắn thuốc.
"Thứ tốt!"
Vô Ngôn Châu nói năng đứt quãng trong lúc cực kỳ phấn khích: "Ăn vào... Cảm giác của bổn châu... đã tăng lên!"
Diệp Tầm nắm bắt được hai từ "thứ tốt" và "tăng lên", sau một hồi suy nghĩ, cô hỏi: "Ăn vào có tác dụng nâng cao thực lực của cậu à?"
"Đúng đúng đúng."
Vô Ngôn Châu đã bình tĩnh lại, nó há miệng ăn thêm một que nữa: "Xác nhận, que cay này đúng là có tác dụng nâng cao tu vi. Chẳng qua số lượng ít quá, nhưng có còn hơn không."
Vậy mà cô chỉ bán có 1 đồng vàng, rẻ quá rồi!
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Diệp Tầm, xem ra sau này có sản phẩm mới đều phải cho Vô Ngôn Châu ăn thử một chút, nếu không bán rẻ một món đồ có thể nâng cao tu vi như vậy, cô lỗ chết mất!
Ai mà ngờ được que cay có giá nhập vào chỉ 0. 1 đồng vàng lại có công hiệu như vậy chứ.
Hay là... Chỉ có đồ rút ra từ máy quay thưởng mới có thể nâng cao tu vi?
Diệp Tầm gạt đi những thắc mắc trong lòng, do dự một hồi lâu về giá của que cay, rồi dứt khoát nhấn nút xác nhận.
Cứ định giá 10 đồng vàng trước đã rồi tính!
May là từ lúc ra mắt đến giờ, que cay chỉ có mỗi người phụ nữ mặc sườn xám mua, mà trong danh sách đồ ăn cho lễ hiến tế cô ta đưa cũng không hề nhắc đến que cay. Trừ mấy gói tặng cho anh em Tiểu Mễ thì tính ra... Xem như vẫn chưa bán được gói nào.
Logic hoàn hảo!
Diệp Tầm không khỏi giơ ngón tay cái để tự khen bản thân mình, đúng là một thiên tài kinh doanh mà.
Sau khi trấn an Vô Ngôn Châu và hứa hẹn chỉ cần làm việc tốt thì sẽ không thiếu que cay, Diệp Tầm lại một lần nữa trở về phòng để đi ngủ.