Chương 51
Thị trấn gần đây vẫn yên bình, mùi thơm ngày ấy đã để lại dấu ấn trong lòng họ, nhưng rồi cũng dần phai nhạt theo thời gian.
Nhưng cũng có một chuyện khá đáng mừng xảy ra gần đây. Một người bạn già từng vì không đột phá được cảnh giới mà chán nản, tự phong ấn mình trong quan tài để ngủ say, chẳng hiểu sao dạo này lại bỗng dưng nghĩ thông suốt rồi tỉnh dậy!
Đám thanh niên cứ cách một thời gian lại kéo nhau tới cửa hàng một chuyến, không vì gì khác, chỉ để chờ món mới mà bà chủ Diệp Tầm nói sắp ra, còn nghe bảo sắp có chương trình mới nữa!
Ngay cả những người lớn tuổi cũng thấy lạ, gần đây bọn trẻ yên ắng bất thường, chẳng biết lại đang âm mưu cái trò quỷ gì.
Trong số đó có một thanh niên trẻ tóc ngắn, sau khi về nhà vẫn cứ nghĩ mãi về mùi hương ấy, trong lòng bứt rứt như có lửa đốt, không tài nào yên được. Thanh niên tóc ngắn đột nhiên có cảm giác, anh ta bị xem thường một cách khó hiểu: "..."
Anh ta bất ngờ chạy lên tầng hai, hướng vào trong một căn phòng hô lớn:
"Ông nội, có một cửa hàng bán đồ ăn có mùi vị rất khác!"
Dù đang ban ngày, căn phòng ấy vẫn bị bịt kín bằng mấy tấm gỗ mỏng, chỉ có chút ánh sáng le lói xuyên qua khung cửa sổ, cả căn phòng tối om.
Trong bóng tối mơ hồ ấy, có thể thấy một chiếc quan tài gỗ đỏ, nắp quan tài nặng nề bị đẩy hé ra một góc, từ bên trong chầm chậm thò ra một cánh tay khô gầy như cành củi khô.
Một lúc lâu sau, một giọng nói khàn khàn âm u vang lên từ trong phòng kín:
Ông nội giơ ngón trỏ lên lắc lắc vài cái.
Thị trấn về đêm tĩnh lặng, hai bóng người lén lút ló đầu ra từ góc tường. Họ nhìn nhau gật đầu, rồi cẩn thận mò mẫm ra ngoài thị trấn. May mà dọc đường không gặp ai khác, bọn họ cứ tim đập chân run suốt quãng đường, mãi đến khi trông thấy vùng đất hoang mới nhẹ nhõm thở ra. Bọn họ một trước một sau, cuối cùng cũng bước vào vùng đất hoang vu. Trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác căng thẳng.
"Nhìn phía trước kìa, có ánh đèn!"
Bị cỏ hoang che khuất tầm nhìn, bọn họ chỉ còn nhớ lời dặn
"Cứ men theo con đường phía trước mà đi"
, rồi vừa đi vừa tán gẫu để giết thời gian.
Bất ngờ, thanh niên đi đầu cảm giác có thứ gì đó lướt qua chân mình, hoảng quá liền bật nhảy rồi bám chặt lên lưng bạn đồng hành, mặt tái mét:
"Chết tiệt! Vừa có cái gì chạm vào chân tôi!"
Người bạn đồng hành:
"Có gì thì từ từ nói, trước tiên anh xuống khỏi người tôi cái đã."
Nặng như vậy suýt nữa làm gãy lưng anh ta rồi! Người bạn đồng hành vô cùng đồng cảm, gật đầu lia lịa.
Thanh niên nhân lúc còn ở trên cao, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước, sau khi đáp xuống đất thì mừng rỡ reo lên.
Họ phấn chấn tinh thần, vội vàng chạy nhanh qua đó.
Càng đi càng gần, ánh đèn mờ ảo không ngừng hắt ra từ cửa hàng, bên trong còn lờ mờ hiện ra vài bóng người.
Diệp Tầm sau khi đóng cửa hàng liền liếc qua tổng lượng tiêu thụ các mặt hàng, tự hỏi:
"Vẫn là mì gói và xúc xích có doanh số tốt nhất."
Diệp Tầm thầm quyết định trong lòng.
"Có lẽ vì hai món này mua chung sẽ được giảm 0,5 đồng vàng, nên mấy món khác cũng có thể gộp lại bán combo thế này cho dễ tiêu thụ."
Diệp Tầm đếm lại số kinh nghiệm kiếm được trong ngày, vui vẻ nhìn nhóm khách mới sau một hồi cãi nhau chí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền