Chương 53
Diệp Tầm nhìn thời gian, suy nghĩ một lát:
"Chắc là vẫn chưa đến lúc, có điều hôm nay đột nhiên có rất nhiều khách hàng lớn tuổi đến, cửa hàng lại có thể thăng cấp rồi."
Diệp Tầm thầm thở dài trong lòng, rồi mở ngăn tủ dưới quầy thu ngân, bên trong là đủ loại vật phẩm kỳ quặc mà Khổng Tịch vừa mang tới dạo gần đây. Ví dụ như Diệp Tầm đã nhận được một đôi ủng lông dài, một tờ báo cũ, một cái nắp son môi...
"Cảm giác này cứ như đang đi thu phế liệu vậy? Vĩnh viễn không biết thứ tới tay là bất ngờ hay cú lừa, cái nào sẽ đến trước."
Chiếc loa mới tinh này, cũng là rút ra được từ máy rút thăm trúng thưởng. Không thể không nói, đồ rút ra từ máy rút thăm trúng thưởng đúng là đủ kiểu kỳ quái, thứ gì cũng có, đã thế còn hay xuất hiện bất ngờ ngay trước mặt.
Còn có một chiếc gương bạc lấp lánh nhưng không thể soi được, tác dụng của nó giống như một diễn đàn thời hiện đại, có thể xem một số chuyện kỳ lạ và giao lưu dưới các chủ đề khác nhau.
Nhìn cái gương trong tay, Diệp Tầm mới cảm thấy bản thân cũng có chút ưu thế của người hiện đại, không cần ai chỉ cũng biết cách thao tác.
Mở chiếc gương ra, liền thấy chủ đề "Buổi lễ hiến tế của nhà họ Khổng" đập ngay vào mắt. Người thảo luận càng đông thì chủ đề đó càng dễ được đẩy lên trước mắt mọi người.
Khổng Tịch từng mời Diệp Tầm tham dự lễ hiến tế của bọn họ, nhưng cô khéo léo từ chối với lý do không thể rời khỏi cửa hàng.
Cô nghĩ, dù sao mình cũng là người cung cấp đồ ăn cho buổi lễ hiến tế, bèn ưỡn thẳng lưng, tự tin tham gia chủ đề, rồi bắt đầu lướt xem các bình luận.
Diệp Tầm lướt xem từng bình luận một, nhưng giữa vô số lời bàn tán lại chẳng ai nhắc tới đồ ăn. Thỉnh thoảng mới có vài câu, mà cũng chỉ là đang ganh tị với mấy người được "hít chút tro hương" mà thôi.
Từ đó có thể thấy Khổng Tịch giữ bí mật về đồ ăn lần này rất chặt, bởi chẳng ai biết rằng món ăn năm nay đã không còn là tro hương lặp đi lặp lại như mọi năm nữa rồi.
Chiếc gương yêu cầu phải dùng quỷ lực để ràng buộc thân phận, thì mới có thể đăng bình luận. Diệp Tầm là con người nên không thể ràng buộc được, chỉ đành ngồi trông ngóng, chờ chủ đề cập nhật từng chút một, nhưng chờ mãi vẫn không thấy ai nói đến điều cô đang quan tâm.
[Thật đẹp! Người múa trong buổi lễ là ai thế? Muốn biết danh tính quá!]
[Hoành tráng quá, đúng là mở mang tầm mắt. ]
[Tôi là người phụ trách trang trí cho buổi lễ hiến tế, lần này được tận mắt thấy bao nhiêu nhân vật trong truyền thuyết, thật sự có chết cũng không tiếc, hu hu hu. ]
Ăn uống thôi mà cũng long trọng thế này sao? Định làm gì vậy?
Lúc này, bên kia buổi lễ cũng vừa hoàn thành xong phần nghi thức, đến giờ nghỉ ngơi tạm thời.
Phía trước, quản gia dẫn đường đưa họ đi qua một hành lang dài, sau đó đẩy mở cánh cửa lớn, nghiêng người gật đầu ra hiệu:
"Đến nơi rồi, mời các vị đại nhân vào trong dùng bữa."
Bởi vì đây là buổi lễ nhà họ Khổng, nên dù thế nào bọn họ cũng phải đến. Bọn họ đều là chủ nhân của các vùng đất, có người thì lãnh địa được khai phá phát triển hùng mạnh, cũng có người thì lãnh địa bị cướp đoạt chỉ còn lại một mảnh đất nhỏ bé đáng thương.
Giữa họ có người từng là kẻ thù cũ, vừa gặp mặt đã hừ lạnh, liếc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền