Chương 57
Diệp Tầm thì đang ôm gối lăn qua lăn lại trên giường, khuôn mặt tràn đầy niềm vui, hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ đang ửng hồng, cả người toát ra vẻ hạnh phúc rõ ràng từ trong ra ngoài.
Âm thanh của hệ thống vang lên đúng lúc...
[Nhận được một Rạp Chiếu Phim. ]
Diệp Tầm giật mình đến mức suýt rơi cả mặt nạ, hoảng hốt luống cuống đắp lại ngay, đến lúc này mới từ từ nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.
Lúc này, cuộn giấy ánh vàng đã chui vào kho hàng của cô.
Diệp Tầm hít sâu một hơi, mở kho hàng ra kiểm tra. Thấy ô vật phẩm chứa cuộn giấy kia rực sáng ánh vàng chói mắt, nổi bật hẳn giữa hàng loạt vật phẩm khác, đến lúc này cô mới dám tin rằng mọi chuyện vừa rồi đều là thật!
Là thật đấy, cô thực sự đã rút trúng rạp chiếu phim!
Cô thở phào nhẹ nhõm rồi bỗng nhiên đứng bật dậy, trên mặt vì quá kích động mà hơi ửng đỏ. Cô đi qua đi lại trong phòng, tiếng bước chân "lộp cộp" vang lên đều đều.
Nghĩ vậy, Diệp Tầm thu lại tâm trạng, lặng lẽ đóng cửa rồi đi xuống lầu, quay lại quầy thu ngân.
Lần nâng cấp này không chỉ mở khóa mì gói, sữa bò và Coca, mà còn có cả hạt dưa, xí muội và các món khác.
Diệp Tầm nghĩ một lát, nhớ ra trong số mặt hàng mới mở khóa sau khi thăng cấp có sữa bò. Cô vào mục nhập hàng đổi một chai, rồi xuống bếp lấy một cái bát nhỏ dành cho trẻ em, đổ sữa vào.
Diệp Tầm đã xác nhận với hệ thống rằng nó có thể uống được sữa rồi mới yên tâm đưa cho, chứ cứ ăn mỗi xúc xích thì sao mà đủ chất được?
Cô quay trở lại phòng, đẩy nhẹ bát sữa tới trước mặt con mèo.
Con mèo ngơ ngác nhìn bát sữa trước mặt, rồi lại nhìn Diệp Tầm đang cong mắt cười với nó, đôi tai khẽ run rẩy, cúi đầu nếm thử một ngụm.
"Thế nào, ngon chứ?"
Diệp Tầm hỏi.
"Diệp Diệp..." Vô Ngôn Châu nghe thấy tiếng động, quay người lại gọi một tiếng thân mật.
Diệp Tầm: "?"
Gọi kiểu này chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp, Diệp Tầm nghi ngờ nhìn sang.
Tiếng bước chân tuy không lớn nhưng vang mãi không dứt, khiến đôi tai mèo vốn đang cụp xuống khẽ rung lên, rồi nhanh chóng dựng đứng. Nó mở to mắt, lưng hơi cong lại, lạnh lùng nhìn về phía phát ra tiếng động...
Đúng lúc đó, Diệp Tầm quay đầu nhìn sang bên này, thấy con mèo đã ngoan ngoãn cuộn tròn lại trong khăn tắm, đôi đồng tử mắt mèo màu vàng kim đang nhìn thẳng về phía cô.
Bị bắt gặp, nó sửng sốt, ngay sau đó nhanh chóng nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên, bình tĩnh nhìn về phía bên kia, dáng vẻ lạnh lùng như thể vừa rồi đối diện chỉ là ảo giác.
"Mình đang nghĩ gì thế không biết?"
Diệp Tầm bị ý nghĩ của bản thân làm bật cười, trong lòng không khỏi cảm thán:
"Nó chỉ là một con mèo đáng yêu, lại có chút ngoan ngoãn thôi mà. Nhưng mà chờ nó hồi phục rồi, nhất định phải thả nó trở về với thiên nhiên, vì suy cho cùng bên ngoài mới là nhà thật sự của nó."
Nếu không phải cả hai còn chưa thân thiết, nhìn dáng vẻ rụt rè thế kia, cô đã không nhịn được mà đưa tay ra vuốt ve rồi!
Đây chính là niềm vui khi nuôi mèo sao? Hiểu rồi, hiểu rồi.
Diệp Tầm chống cằm, mắt ánh lên ý cười, cảm thấy mình chẳng khác nào một bà mẹ hiền từ. Nhìn con mèo cúi đầu liếm sữa, lòng cô bỗng mềm nhũn.
Sau khi ăn uống no nê, con mèo bắt đầu gật gù, mí mắt sắp sụp xuống. Mỗi lần liếc thấy Diệp Tầm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền