ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59

Vô Ngôn Châu đang xem đến đoạn cao trào nam nữ chính vì hiểu lầm mà chia tay rồi mất trí nhớ, đột nhiên bị cắt ngang.

"Sau này xem tiếp, hiện tại là giờ làm việc rồi."

Diệp Tầm thu lại máy tính bảng, bình tĩnh trả lời. Trong lòng thầm bổ sung một câu, tuyệt đối không có sau này. Nếu Vô Ngôn Châu mà học được mấy kiến thức kỳ quặc gì đó, chắc cô sẽ thấy áy náy mất!

Sau đó cô nghiêng đầu nói:

"Vào ngồi đi, chắc hai người cũng đã đứng ngoài khá lâu rồi."

Vừa mở cửa ra thì thấy không còn là làn sương mù mịt nữa, ngay cả cảnh vật đằng xa cũng nhìn thấy rõ ràng. Chỉ là khắp nơi vẫn hoang vắng, đổ nát. Tuy vậy, trước cửa đã có hai vị khách – một cao một thấp, đứng chờ từ lúc nào.

Thấy cửa mở ra, mắt Tiểu Mễ sáng lên, rồi lập tức có chút ngượng ngùng nói:

"Bà chủ, mấy ngày tới tôi phải ra ngoài lấy hàng, có thể gửi em gái ở lại cửa hàng được không? Tôi sẽ trả thù lao!"

Anh ta trong lòng cũng hơi thấp thỏm, hai chữ "thù lao" nói ra nghe khô khốc, chẳng có chút thành ý nào cả.

"Tôi đồng ý."

Diệp Tầm mỉm cười, đúng là một người anh trai tốt. Chỉ trong chớp mắt, Diệp Tầm đã nhanh chóng suy tính một lượt trong đầu.

Tiểu Mễ ngồi trên ghế, hai tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết chặt lại. Khuôn mặt lo lắng nhưng vẫn lộ rõ vẻ quyết tâm:

"Chiều nay là phải đi rồi."

"Khi nào anh đi?"

Diệp Tầm uống nước giải khát xong, lên tiếng hỏi.

Vốn dĩ anh ta hoàn toàn không muốn đi, còn phải chăm lo cho em gái nữa. Nhưng ông chủ cửa hàng nến lại bảo chỗ này quá hẻo lánh, không vận chuyển hàng hóa vào được.

Lúc đầu, có lẽ Tiểu Mễ sẽ tin ngay mà không nghi ngờ gì. Nhưng từ khi nhìn thấy ông chủ cửa hàng nến hít tro hương, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh ta là... Chẳng lẽ vì phí thuê người vận chuyển quá đắt, nên mới kiếm cớ bắt một lao động rẻ như mình đi thay?

Ông chủ cửa hàng nến híp mắt không nói gì, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

"Không muốn lương tháng này nữa à? Anh còn có em gái phải nuôi đấy."

"Vậy..."

Dù biết đó là lời đe dọa, Tiểu Mễ vẫn không thể không cúi đầu vì tiền. Tấm lưng vừa mới gắng gượng thẳng lên được một chút, chưa kịp cứng cáp đã lại bị hiện thực ép cho cong xuống.

Anh ta lập tức từ chối thẳng. Trên mặt Tiểu Mễ hiện lên một tia giằng xé, anh ta cắn răng nói:

"Vậy tôi không làm nữa! Không có gì quan trọng bằng em gái tôi."

Huống hồ trước đây bà chủ còn từng cho anh ta và em gái ít đồ ăn vặt, đến giờ anh ta vẫn chưa có dịp đáp lễ, lần này bà chủ chắc sẽ thấy phiền mà từ chối mất thôi? Cô đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh một vòng, định lấy ít đồ ăn làm quà tiễn. Nhưng Tiểu Mễ vừa thấy cô có vẻ định cho đồ thì đã luống cuống, vội vàng nói lắp:

Sao anh ta lại có thể không biết xấu hổ mà còn muốn xin đồ ăn của bà chủ nữa chứ!

Nhưng vừa bước qua cửa, không chú ý ngưỡng cửa cao, anh ta liền vấp một cái, ngã sõng soài ra đất. Diệp Tầm theo phản xạ bước tới, định đỡ anh ta dậy một chút. Chỉ nhìn cú ngã đó thôi cũng thấy đau điếng cả người.

Tiểu Mễ vội vàng bò dậy, chỉ phủi phủi bụi trên người, khuôn mặt non nớt trong trẻo thoáng ửng đỏ vì ngượng ngùng. Anh ta liếc nhìn vào cửa hàng một cái rồi rời đi.

Nói xong, anh ta co giò chạy thẳng ra

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip