Chương 71
Hôm nay, những người đến cửa hàng vẫn là các khách quen. Bên ngoài cửa hàng, tiếng ồn ào từ đội ngũ đang sửa đường vang lên không ngớt.
Một vài người lớn tuổi được chở tới đây, trên mặt họ lộ vẻ ngạc nhiên. Sau khi xuống xe, họ vui vẻ chào hỏi Diệp Tầm:
"Chào buổi sáng, bà chủ nhỏ! Sao mới mấy ngày không tới mà đường đã nứt toác thế này rồi?"
Diệp Tầm chống cằm nhìn đội ngũ bên ngoài đang vất vả nhổ cỏ, sửa đường, trong lòng thầm nhẩm tính mình đã tiết kiệm được một khoản kha khá. Cô nhìn những "chú ong" đang cần mẫn dọn dẹp cảnh quan xung quanh cửa hàng, ánh mắt đầy trìu mến.
"Do nhiều người đi lại quá nên hỏng ấy mà."
Nếu không bị hệ thống quy định cấm sửa sang tùy ý, có khi cô đã mở rộng cửa hàng từ lâu rồi.
Ban đầu họ đến đây với tâm lý cảnh giác, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Diệp Tầm, trong lòng họ lập tức dâng lên thiện cảm. Đám người này chính là mấy người lớn tuổi từng nghi ngờ việc bán đồ ăn ở vùng đất hoang này là một âm mưu.
Diệp Tầm mỉm cười nói:
"Mọi người vào xem đi, mấy hôm nay có sản phẩm mới, cứ thoải mái xem nhé."
Tuy giá cả có hơi đắt một chút, nhưng họ cũng có chút tiền dưỡng lão tích cóp, phần lớn là tài sản dành dụm được từ hồi còn trẻ, nên thỉnh thoảng ghé qua mua sắm chút ít vẫn có thể xoay xở được.
Sau khi trò chuyện vài câu với Diệp Tầm, nhóm người lớn tuổi cũng đã chọn xong đồ và trả tiền. Lại còn có "nhân viên" chuyên đưa đón nữa chứ, thật quá tiện lợi cho hội người già chân cẳng yếu như họ!
Vị khách hàng vừa uống Coca ợ một tiếng, chép miệng nói:
"Cái vị này tôi chưa từng được nếm qua, bà không thể tưởng tượng được đâu! Kích thích quá!"
Phản ứng này dọa bà cụ bên cạnh giật nảy mình. "Sao vậy?" Bà ta nhớ ra mình cũng mua Coca, bèn chần chừ hỏi:
"Không ngon hả?"
"Không... Ợ, không phải."
Một dòng nước có ga tràn vào miệng, vừa ngọt vừa tê, nuốt xuống lại có cảm giác muốn ợ lên, thậm chí còn rất gây nghiện!
Lời miêu tả mơ hồ khiến bà cụ bên cạnh tò mò, bà ta cũng vặn nắp chai uống một ngụm.
"Ngon thật! Nhưng sao màu chai của hai chúng ta không giống nhau? Ông uống vị gì thế?"
"Vị ngọt, còn bà thì sao?"
"Của tôi cũng vậy... Hay là tôi mua thêm một chai loại của ông thử xem?"
Cô vẫn nhớ có mấy khách trông chẳng khá giả gì, vậy mà gần đây lại mua một đống đồ ăn vặt đủ ăn cả tuần, thế mà chỉ hai ngày sau đã quay lại mua tiếp. Một bà cụ như nhớ ra điều gì, liền thuận miệng nhắc:
"Tôi thấy có mấy người khác mua đồ của cô rồi bán lại với giá cao cho người ở thị trấn khác đấy. Nào là khoai tây chiên, mì gói, Coca... giá gấp năm lần mà vẫn có người muốn mua."
Nói xong, bà ta còn lắc đầu phê phán:
"Bà chủ buôn bán đàng hoàng ở đây, thế mà lại thành con đường kiếm bộn tiền cho kẻ khác, lại còn không chịu nói nguồn gốc đồ ăn ở đâu, thật là không phúc hậu!"
Diệp Tầm đã lường trước được tình huống này sẽ xảy ra nên không hề ngạc nhiên. Bây giờ họ thường rủ nhau thành nhóm đến đây mua đồ.
Tuy cô đã tuyên truyền ngay từ buổi lễ hiến tế và kiếm được một khoản kha khá, các khoản thu vẫn tiếp tục đổ về, nhưng điểm kinh nghiệm thì vẫn phải dựa vào lượng khách đông mới tích lũy được. "Hay là mình giới hạn lượt mua nhỉ? Dù cách này kiếm tiền nhanh thật,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền