Chương 74
Thấy trời đã hơi muộn, họ cũng chuẩn bị kết thúc công việc để trở về. Diệp Tầm lúc này mới gập máy tính bảng lại, đi ra cửa và lịch sự hỏi họ:
"Cảm ơn mọi người, nếu lát nữa không có việc gì thì mời mọi người xem một bộ phim nhé?"
Họ nhìn nhau, trong mắt đối phương đều là sự ngơ ngác y hệt.
Bộ phim? Đó là cái gì? Ăn được không?
Họ chỉ biết bà chủ của cửa hàng này bán đồ ăn, chứ chưa từng nghe qua cái tên bộ phim này, lẽ nào là sản phẩm mới?
Chẳng lẽ bà chủ thấy họ làm việc vất vả cả ngày nên quyết định mời mọi người ăn gì đó?
Mời khách thì sẽ không, đồ ăn miễn phí là chuyện không thể nào.
Thấy họ làm việc từ sáng đến tối, giữa chừng chỉ ăn tạm chút gì đó rồi lại tiếp tục bận rộn. Sau khi kết thúc cuộc gọi với Khổng Tịch, chút lương tâm ít ỏi trong lòng Diệp Tầm lặng lẽ thức tỉnh.
Diệp Tầm:
"Haiz, họ còn giúp cô dọn dẹp cả mấy con hẻm hoang bên cạnh nữa. Là một bà chủ tốt, sao có thể thoải mái nhận hết lợi ích từ người ta mà không đền đáp gì được chứ?"
Cô quyết đoán phát cho mỗi người họ một vé, sau đó vừa dẫn họ vào trong vừa giới thiệu.
"Rạp chiếu phim là nơi dùng để xem các câu chuyện. Loại câu chuyện gì cũng có, ví dụ như loại kịch tính xem xong sẽ khiến mọi người hưng phấn, loại hài hước xem xong sẽ khiến tâm trạng vui vẻ..."
Diệp Tầm dẫn cả đoàn người đông đúc vào cửa hàng, mở cửa lớn rồi đi lên tầng ba, phát cho mỗi người họ một vé xem phim, loại miễn phí.
"Mọi người xem số trên vé của mình rồi tìm đúng vị trí mà ngồi nhé."
Vì mua vé cùng lúc nên họ được xếp ngồi cạnh nhau thành một hàng dài.
Bọn họ là người của những đội ngũ đến từ các vùng đất khác nhau, ban ngày lúc làm việc cũng chẳng nói chuyện với nhau, hơn nữa do từng xảy ra vài tranh chấp nên giữa họ vẫn còn tồn tại chút hiềm khích.
Họ tò mò nhưng cũng có phần ngượng ngùng, ngước nhìn những ngọn đèn sáng trưng trên trần, đưa tay sờ thử chiếc ghế xem phim mềm mại dưới thân, cảm giác kinh ngạc từ lúc bước vào rạp chiếu phim đến giờ vẫn chưa hề nguôi.
"Ồ? Anh hỏi sắp xem loại nào à? Ừm..."
Diệp Tầm khó xử, chẳng lẽ cô phải nói với một đám quỷ rằng đây là phim kinh dị sao?
"Phim này kể về câu chuyện một thanh niên lầm đường lạc lối biết quay đầu... nhỉ?"
Diệp Tầm tóm tắt một cách không chắc chắn. Vừa hay lúc đó đã dẫn họ đến cửa phòng chiếu phim, cô đẩy cửa ra rồi nói tiếp:
Bộ phim của Diệp Tầm bị rạp chiếu phim đánh giá ở cấp
"Không nỡ nhìn thẳng"
, một vé xem phim chỉ thu 0. 05 đồng vàng.
Có lẽ điều này liên quan đến cấp bậc của bộ phim mà cô rút được.
Thôi được, dù tốt dù xấu cũng là do cô rút ra, còn chê bai được nữa sao?
Diệp Tầm: "..."
Tại vùng đất hoang vu, vốn là một bãi cỏ dại rậm rạp, đã được dọn dẹp, cắt tỉa lại một lượt.
Đám cỏ dại trước kia cứ thế mà ngạo nghễ lan tràn khắp nơi, hận không thể bò cả vào trong cửa hàng của Diệp Tầm, cuối cùng cũng phải chịu sự trừng phạt của vận mệnh.
Con đường vốn đã vỡ nát được làm lại hoàn toàn mới. Họ xây nên một con đường rộng rãi, bằng phẳng và sạch đẹp hơn hẳn, những đoạn gập ghềnh trước kia cũng được san lấp kỹ càng, không còn dấu vết.
Bây giờ, từ cửa hàng nhìn ra là một con đường bằng phẳng, thông suốt, không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền