Chương 544:
Rất nhanh đã đến giờ ăn tối, Lâm Tịch và cặp song sinh trở về biệt thự.
Trên bàn cơm, mọi người bình an vô sự, thím ba nhà họ Lục cũng không gây chuyện nữa.
Sau khi cơm nước xong, mọi người lại tụ lại cùng một chỗ tán gẫu một hồi, thấy thời gian cũng đã muộn thì ai về nhà nấy.
Chỗ ở của nhà chú hai và nhà chú ba của nhà họ Lục cách bên này cũng không xa, ngược lại không cần ở lại nhà họ Lục, sau khi bọn họ rời đi, tất cả mọi người cũng đều tự trở về phòng nghỉ ngơi.
Sau khi Lâm Tịch trở lại phòng ngủ dành cho khách, cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh.
Chỉ là cô vừa mới bò lên giường, đột nhiên liền nghe thấy có người gõ cửa.
Cô giật mình, hỏi: "Ai vậy?"
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lục Ly Bạch:
"Vợ, là anh."
Nghe anh gọi "vợ" khiến Lâm Tịch đau đầu. Từ lần trước khi cô đồng ý gọi anh là chồng, anh đã thay đổi cách xưng hô này.
Cô bất đắc dĩ xuống giường, mở cửa:
"Muộn thế này rồi, anh không ngủ trong phòng mình mà lại đây làm gì?"
Lục Ly Bạch nghênh ngang đi vào, đương nhiên trả lời:
"Anh đến ngủ thôi."
Dưới cùng một mái nhà, anh lại không ngốc, có vợ ôm ngủ, ai mà lại muốn ngủ một mình chứ.
Lâm Tịch không khỏi đỡ trán, cô biết rằng không dễ gì đuổi được Lục Ly Bạch.
"Lúc trước không phải đã nói rồi sao, đêm nay em ngủ ở phòng của em."
Lục Ly Bạch nhún vai, trả lời:
"Đó là em nói, anh đâu có đồng ý."
Dứt lời, anh trực tiếp lên giường, rõ ràng là đang bày ra tư thế sẽ không có ý định rời đi dù cô có nói gì.
Lâm Tịch yên lặng thở dài:
"Vậy buổi tối anh ngủ đàng hoàng, không được làm bậy."
Lục Ly Bạch nhìn Lâm Tịch một cái, không nói gì, hiển nhiên là không chuẩn bị buông tha một cơ hội hiếm có để nói điều kiện như vậy.
Lâm Tịch nhíu mày:
"Nói đi, điều kiện gì?"
Lục Ly Bạch nhếch môi cười:
"Gọi một tiếng 'ông xã' nghe thử xem."
Lâm Tịch hít sâu một hơi, mặt không chút thay đổi nói: "Ông xã."
Lục Ly Bạch lắc đầu, nói:
"Không phải bây giờ."
"Vậy sao anh không nói sớm."
Lâm Tịch trừng mắt nhìn anh:
"Khi nào thì kêu?"
Lục Ly Bạch ngoắc tay với cô, Lâm Tịch ghé tai lại, sau đó, anh thì thầm vào tai cô điều gì đó.
Chỉ thấy Lâm Tịch đỏ bừng mặt, đẩy anh ra:
"Anh đừng mơ tưởng!"
Dứt lời, cô liền đưa tay tắt đèn, trực tiếp nằm trên giường, đắp chăn.
Lục Ly Bạch cũng không có động tác gì, chỉ nằm bên cạnh Lâm Tịch, chậm chạp không có động tác.
*
Trước đó, hai đứa trẻ cũng không biết anh lấy đâu ra nhiều bài tập như vậy, mỗi học kỳ đều gửi cho bọn họ, quan trọng là anh còn kiểm tra. Một khi phát hiện bọn họ không làm thì những ngày sau đó sẽ càng thảm hơn, nhẹ thì bị ba của bọn chúng cắt tiền tiêu vặt, nặng thì bị xử phạt theo gia pháp.
Đương nhiên, chiêu này của Lục Ly Bạch sở dĩ có hiệu quả chủ yếu là bởi vì chú hai và thím nhà họ Lục hoàn toàn tín nhiệm anh.
Theo lời của hai anh em sinh đôi, cũng không biết hắn dùng mê hồn thuật gì, làm cho chú hai thím nhà họ Lục tin tưởng hắn như vậy.
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, Lâm Tịch thấy Lục Ly Bạch cũng thật là độc chiêu.
Đương nhiên, cũng rất thù dai.
"Chị dâu, chị giúp bọn em đi."
Hai đứa nhỏ trông mong nhìn Lâm Tịch.
Lâm Tịch cũng không dám hứa chắc, chỉ có thể nói:
"Được rồi, chị sẽ cố gắng thử."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền