Chương 89:
Lục Khải Văn hỏi:
"Chuyện gì mà vui vẻ như vậy?"
Thẩm Tuệ mở to mắt cười:
"Có thể là chuyện gì nữa chứ? Cũng chỉ là chuyện của thằng con không ra gì của anh thôi."
Lục Khải Văn bất đắc dĩ đỡ trán:
"Không phải em thật sự đi nghĩ kế cho tổ làm chương trình để chỉnh con trai em đấy chứ."
"Chỉnh gì đâu chứ? Em đây không phải là muốn thúc đẩy thằng bé một phen sao, bằng không với cái kia đức hạnh kia của nó, cũng không biết lúc nào có thể thông suốt, đến lúc đó người một bó tuổi rồi mà ngay cả cái vợ cũng không có."
Lục Khải Văn hỏi:
"Không phải em luôn theo chủ trương cha mẹ không can thiệp vào chuyện hôn nhân và chuyện yêu đương của con cái sao, sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý?"
Thẩm Tuệ lại không cho là đúng:
"Mấy năm nay xem như em đã hiểu rõ rồi, chỉ trông cậy vào việc tiểu tử thối Lục Ly Bạch tự do yêu đương, sau đó tìm cho em một đứa con dâu dắt về nhà còn không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào đâu."
"Thật sự, cũng không biết là thằng bé giống ai, lãng phí khuôn mặt đẹp trai mà mẹ nó sinh cho. Nhiều năm như vậy, ngay cả một người bạn gái cũng không có, ngay từ đầu em còn tưởng rằng thằng bé thích đàn ông, về sau mới phát hiện, thằng bé hẳn là đơn thuần không thích ai cả!"
Lục Khải Văn: "..."
Nghe lời này, ông ấy thật sự không biết nên nói gì mới phải.
Nhắc tới việc này, Thẩm Tuệ lại cảm thấy tức giận mà không chỗ phát tiết:
"Sao lại không giận cho được, cái thằng ngỗ nghịch này dám nói em đã già rồi, nó có ý gì, rõ ràng là đang mắng em là bà già!"
Nghe nói như thế, Lục Khải Văn rất là bất đắc dĩ, lúc hai người gọi điện thoại thì ông ấy cũng ở đó, có thể xác định Lục Ly Bạch không có ý này, nhưng Thẩm Tuệ lại không cảm thấy như vậy, sau đó hai mẹ con lập tức cãi nhau, giờ ai cũng không thèm nói chuyện với ai.
"Được rồi, tính tình của Ly Bạch thế nào em còn không biết sao, em đừng giận với nó làm gì."
Lục Khải Văn nói.
Quên đi, chuyện giữa mẹ con hai người ông ấy cũng không xen vào, miễn cho lại bị tai bay vạ gió.
Lục Khải Văn trực tiếp đổi đề tài:
"Em thích cô gái tên Lâm Tịch kia đến vậy sao?"
Mới gặp có một lần mà đã định đẩy con trai mình cho cô, không rõ lai lịch thế nào, có phải là quá hấp tấp không.
"Thích chứ." Thẩm Tuệ nói:
"Ánh mắt của một người là thứ không thể lừa dối nhất, em chính là cảm thấy cô bé rất tốt."
Tuy rằng thời gian tiếp xúc quả thật không lâu, nhưng Thẩm Tuệ có thể nhìn ra cử chỉ ăn nói của Lâm Tịch đều rất tốt, từ điểm cô sợ nước nhưng vẫn có thể phấn đấu quên mình nhảy xuống nước cứu người, có thể thấy được nhân phẩm cũng không kém.
Quan trọng nhất là, Thẩm Tuệ cảm thấy Lâm Tịch rất giống Lục Ly Bạch ở phương diện nào đó, có lẽ...
Quên đi, lúc này bà ấy nói đến việc này cũng không hoàn toàn chính xác, chỉ là trực giác thôi.
Ngày đó Thẩm Tuệ cũng đã xem phát sóng trực tiếp, ít nhất là bà ấy không nhìn ra Lâm Tịch có cái gì bất đồng đối với Lục Ly Bạch, thậm chí còn có cảm giác tránh còn không kịp.
"Được rồi, không phải chỉ là đi tham gia một chương trình giải trí tình yêu thôi sao, lại chưa nói chắc chuyện gì, anh thật đúng là đừng trông mong gì nhiều, với đức hạnh của con trai anh, một đống tật xấu, con gái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền