Chương 2176
Trốn tránh không ra ngoài là có vụ gì rồi.
Không mang theo quần áo sao?
Nhưng nhìn thế nào cũng không phải, rõ ràng là mặc xong rồi.
Tô Kỳ:
- Quần áo mới mua mấy ngày trước, là sư tỷ đi mua cùng em.
Giang Tả có chút tò mò hỏi:
- Quần áo gì vậy? Để anh xem xem.
Sau đó Giang Tả chủ động đi tới, sau khi mở cửa ra liền nhìn thấy Tô Kỳ mặc một chiếc áo gile lông màu đỏ.
Mặc một chiếc áo len màu vàng bên trong, còn bên trong nữa.
Giang Tả vươn tay qua đó vén lên muốn nhìn xem.
Tô Kỳ lập tức nhảy dựng lên:
- Làm gì đó.
Giang Tả:
- Để anh xem em mặc có dày không.
Tô Kỳ giậm giậm chân:
- Anh còn chẳng thèm nói có đẹp hay không.
Giang Tả bất lực, phối đồ kiểu quái gì vậy, hắn nhìn hoàn toàn chả hiểu cái gì hết, được chưa?
Nhưng mà người đẹp thì mặc cái gì chẳng đẹp, bây giờ chỉ cần mặc đủ dày là được.
Cho nên Giang Tả chỉ có thể nói:
- Đẹp.
Tô Kỳ bĩu môi:
- Em nhìn thấy rõ sự miễn cưỡng trong mắt anh đó.
Giang Tả giữ chặt Tô Kỳ:
- Qua đây anh buộc tóc cho em. Em đã xinh như vậy rồi, còn cần quần áo làm nền sao? Em mặc quần áo như thế nào cũng đẹp hết, chúng nó còn phải hi vọng em làm nổi bật chúng nó nữa kìa.
Tô Kỳ cười:
- Thật không?
Giang Tả gật đầu:
- Tô Kỳ tiểu thư, trời sinh đã đẹp.
Tô Kỳ ngồi ở trên ghế, để Giang Tả buộc tóc cho cô:
- Anh nói xem, sau này nếu như chúng ta sinh con gái, vậy con gái đáng yêu hơn hay em đáng yêu hơn?
Giang Tả:
- Cô ấy là ai chứ, có thể so sánh với vợ anh sao?
Tô Kỳ:
- Con gái anh.
Giang Tả bình tĩnh nói:
- Không quen.
Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn về phía Giang Tả:
- Giang Tả tiên sinh, anh nói xem, ai là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này.
Giang Tả cúi đầu nhìn về phía Tô Kỳ:
- Nhìn vào mắt anh, người phụ nữ đang phản chiếu trong mắt anh, chính là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này.
Tô Kỳ:
- ..., anh không định nói tên hả?
Giang Tả theo bản năng đáp:
- Nói rồi em có tin không?
Tô Kỳ:
"..."
Sau đó không nói thêm lời nào, liền nắm lấy cánh tay Giang Tả trực tiếp cắn một cái.
Giang Tả:
"..."
Có giỏi thì em cắn thêm miếng nữa đi, nếu anh mà hét lên thì còn đâu mặt mũi của người đứng đầu cơ chứ.
- Đau đau đau đau, nhả ra, nhả ra trước đã.
Giang Tả trong lòng khó chịu, đã là lần thứ mấy rồi, phụ nữ mang thai cũng không thể bắt nạt người ta thế này chứ.
...
Nguyệt Tịch lúc này đang ngồi trên lưng Tiểu Tỷ, chân của cô đặt xuống hồ, sau đó không ngừng nghịch nước.
Thoạt nhìn trông rất vui.
- Lão Thất sao lại vui vẻ như thế?
Tiểu Tỷ không hiểu hỏi.
Nguyệt Tịch cười:
- Em nói Tiểu Tỷ có thể hiểu được không? Em sẽ nói cẩn thận cho Tiểu Tỷ nghe, đầu tiên phải nói từ chuyện sư huynh trở về. Chị biết không, sư huynh đã tham gia Thiên Bi Thần Chiến, mà Thiên Bi Thần Chiến là một đi không trở lại. Cho nên lúc đó em đã...
Lúc nói tới đây, Nguyệt Tịch liền dừng lại, Tiểu Tỷ nghe đến mức ngủ gục rồi.
Nhưng Nguyệt Tịch không quá để ý, cô vẫn tiếp tục nghịch nước.
Vòng tay của cô ấy gần như đã chẳng còn việc gì nữa rồi.
Điều này chứng tỏ vết thương của sư huynh hồi phục rất ổn định, không cần tốn đến hai ba ngày nữa, chắc chắn có thể xuất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền