ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 92. Chương 92

Chương 91

Tô Kỳ đứng ngoài lối đi bộ, vẻ mặt buồn buồn không vui, vừa rồi cô cũng muốn ở lại giúp sư phụ sư tỷ, nhưng động gì là hỏng đó, khiến sư phụ thương càng thêm thương, sư tỷ đau càng thêm đau.

Không phải chỉ là lỡ tay làm rơi đồ, trúng vào người thôi sao?

Do cô bị trúng tai ách, có thể trách cô sao?

Đều là do Tai Ách tiền tệ a, không thể thông cảm thì thôi, còn đuổi cô ra ngoài.

- Thật là, lúc gọi tới thì hạ tử lệnh, bây giờ đuổi ta đi thì cứ như chơi.

Tô Kỳ lại thở dài:

- Giờ về sao đây? Chạy về?

Thực sự, bây giờ Tô Kỳ có chút không dám chạy, lúc trước cũng định chạy về, nhưng cứ chạy một đoạn là lại vấp ngã.

Vừa rồi, còn mới ngã một cái, sống mũi còn đang đỏ bừng đây.

Nhưng giờ điện thoại cũng hết pin, không có ai tới đón a.

Suy nghĩ một chút, Tô Kỳ bắt đầu nhìn quanh một chút, xem có chỗ nào sạc nhờ điện thoại không, sau đó chờ Giang Tả tới đón về.

Chẳng qua tìm nửa ngày, cũng không có nhà nào có tiềm năng, với may mắn hiện tại của cô, đúng thực là không có hy vọng nào.

Tô Kỳ khổ sở, đang muốn quay lại biệt thự để sạc pin, một chiếc xe đột nhiên dừng lại ngay bên cạnh.

Một người từ trên xe bước xuống, nhìn tới người này, Tô Kỳ liền cười tươi, sau đó hưng phấn chạy tới ôm lấy hắn.

Người tới là Giang Tả, hắn dùng đồng xu rất lâu mới tìm được Tô Kỳ, thực khó tìm a.

Tô Kỳ ôm lấy Giang Tả, sau đó cọ cọ:

- Cuối cùng anh cũng tìm được em!

Giang Tả đầy bất đắc dĩ, nói như không tìm được, thì đánh mất luôn vậy chứ. Có điều bị Tô Kỳ ôm như vậy, Giang Tả còn có chút không quen.

Đã bao nhiêu năm, không thân cận một người như thế?

Cũng may đối phương là Tô Kỳ, độ thích ứng cao.

Sau đó Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả, kinh ngạc hỏi:

- Sao anh tìm được em?

Giang Tả nhàn nhạt nói:

- Cứ đi là tới!

Tô Kỳ: “…”

Sau đó cô nghĩ một chút, nói:

- Cũng đúng, trước kia anh cũng vậy, lúc nào cũng tìm được em!

Lời này khiến Giang Tả có chút sững sờ, suy nghĩ một chút, có vẻ đúng là như vậy a, chẳng qua, tìm người trong trường học, khó lắm sao?

Sau đó Giang Tả thuận lợi đưa Tô Kỳ về nhà, dọc đường Tô Kỳ than phiền đủ thứ, ví như chị họ bất nhân đuổi cô đi, ví như bản thân xui xẻo đủ đường, đi đường cũng vấp ngã.

Thực khổ sở biết bao!

Nghe Tô Kỳ than phiền, Giang Tả cũng biết Thánh địa không tổn thất gì mấy, cho nên tâm tình cũng không bị ảnh hưởng.

Về tới nhà, Giang Tả nhìn tới mũi Tô Kỳ:

- Bị ngã?

Tô Kỳ gật đầu một cái, ủy khuất:

- Đúng nha, rất đau. Hơn nữa, bây giờ anh mới để ý!

Cùng lúc đó, một hòi khanh khác truyền vào tai ahi người.

Tô Kỳ kinh ngạc, sau đó nhìn lên sân thượng, tiếp đó liền kinh ngạc phát hiện, Hồng Thự bị treo trên ban công, thủ đoạn cực tàn nhẫn.

Tô Kỳ lập tức chạy lên thả nó xuống, sau đó nhìn Giang Tả:

- Là anh làm?

Giang Tả: “…”

- Nó làm vỡ bình hoa của em, anh định để nó lấy cái chết tạ tội!

“…”

Tô Kỳ hơi ngẩn ra:

- Hả? Vỡ bình hoa? Vậy tiếp tục treo!

Giang Tả: “…”

Cuối cùng, Hồng Thự vẫn được thả lại ao nước, có điều bị Giang Tả lạnh giọng cảnh cáo.

Nội dung cảnh cáo cũng rất đơn giản, nếu còn như vậy, vậy sẽ làm tổ cho nó trên Nhật Viêm thạch, việc này, lập tức

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip