Chương 95
Nhà Tô Kỳ đúng là có hoạt động tế tự hai năm một lần, trước kia Giang Tả từng hỏi qua, nhưng cũng không biết được cặn kẽ.
Chỉ nói là tập tục của quê hương, không về không được.
Có mấy lần Giang Tả muốn theo về, nhưng cũng không được, cho nên hắn cũng chỉ hiếu kỳ, dù sao từ lúc chưa kết hôn, hoạt động này đã tồn tại sẵn.
Cho tới lúc trước, hắn cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng giờ nghĩ lại, cái tế tự này, hẳn là nghi thức hoặc hoạt động nào đó của Thánh địa đi.
Nói tóm lại, lần này trở về không có nguy hiểm, Giang Tả cũng không quan tâm.
Vừa hay, hắn cũng có việc cần làm.
Tô Kỳ đi tới cạnh Giang Tả:
- Một tháng, liệu có hơi dài không?
Giang Tả nhìn Tô Kỳ:
- Ừm, quả thực có chút dài.
Thực ra đối với Giang Tả mà nói, việc này cũng không có gì, hắn cũng không có khái niệm thời gian, dù sao, trước kia hắn còn không nhớ bản thân đã tồn tại bao lâu.
Ánh mắt Tô Kỳ khẽ đảo, sau đó cười nói:
- Lần này, em sẽ lấy mấy thứ tốt trở lại, ví như, bồi bổ cho anh, cái này đảm bảo hiệu quả không tác dụng phụ.
“…”
- Mau im miệng!
Giang Tả xạm mặt lại.
Giang Tả không đi làm, Tô Kỳ cũng không đi làm, hai ngày này cơ bản chỉ ăn cơm, ngủ, đi dạo, xem Hồng Thự lộn mèo.
Hai ngày thoáng cái liền qua, Giang Tả lần nữa xác nhận, sự may mắn của hắn có thể áp chế tai ách trên người Tô Kỳ.
Có điều cũng không biết, sau khi rời khỏi hắn, Tô Kỳ có thể duy trì trạng thái này được bao lâu.
Cũng may là Tai Ách tiền tệ này cũng không quá khoa trương, không khiến Tô Kỳ lâm vào nguy hiểm.
Huống chi đã có dây buộc tóc, cho nên vấn đề càng khó xảy ra.
Ngày hôm nay, Tô Kỳ ôm Giang Tả, ủ rũ nói:
- Em không muốn về, ô, hay là chúng ta bỏ trốn đi?!
Giang Tả bất đắc dĩ:
- Chúng ta đã kết hôn, hơn nữa người lớn trong nhà cũng không có phản đối.
Giang Tả cảm thấy, nếu người Thánh địa lúc trước phản đối hôn sự này, không chừng hai người đã thực sự bỏ trốn, người này, đúng là cái gì cũng không sợ a.
- Nhưng một tháng là rất lâu a, đi công tác năm ba ngày thôi cũng đã khó chịu rồi.
Hai ngày qua, Tô Kỳ đã rất vui.
Mọi thứ như trở lại hồi mới yêu, ngoại trừ đấu võ mồm một chút, cơ bản không cãi nhau.
Nhưng từ khi tốt nghiệp, đi làm, Tô Kỳ phải ra ngoài liên tục, hai người không ngừng cãi nhau, rất ít được an nhàn như vậy.
Vất vả lắm mới an nhàn một chút, lại phải xa nhau một tháng.
Một năm cũng chỉ có mười hai tháng a.
Rất khó nhịn.
Sau đó, điện thoại của Tô Kỳ liền vang lên, là chị họ gọi tới.
- Chị lái xe tới rồi nhé, đang ở dưới lầu rồi.
Tô Kỳ bản năng hỏi:
- Chị không sợ nửa đường đứt phanh sao?
Tĩnh Nguyệt: “…”
Giang Tả: “…”
Sự thực lần nữa chứng minh, Tô Kỳ cũng biết bản thân gần đây xui xẻo, đại khái cũng biết tồn tại của Tai Ách tiền tệ.
Chờ Tô Kỳ tắt điện thoại, Giang Tả nói:
- để anh đưa em xuống.
Lúc này, Hồng Thự cũng chạy vào, nó phất cánh la lên:
- Cạc!
Tô Kỳ buông Giang Tả ra, quay sang mỉm cười với hty:
- Ngươi phải nhớ kỹ, nếu còn làm loạn, lần sau không phải lộn một vòng nữa, mà là lộn liền hai vòng. Cho nên phải cố lên, phải làm một con vịt dũng cảm, không ngừng đột phá bản thân, đến lúc đó, ta phạt ngươi quay một vòng, ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền