Chương 100: Miếu Thần Trong Lòng Đất
Bà nương chết bầm, đáng lẽ cô phải chết ở trong tay ta nhưng mà hôm nay Phong Phi Vân ta đại phát thiện tâm cứu mạng cô, sau này nếu như còn muốn quấy rầy không buông thì ta tuyệt đối không nương tay.
Phong Phi Vân tóm lấy hai tay đang giãy dụa của Đông Phương Kính Nguyệt, sau đó bẻ ngược tay ra sau đầu, tại cái cổ trơn bóng mịn màng của nàng bắt đầu hút độc thi từ trong vết thương rồi phun ra trên đất một ngụm độc huyết đen sì.
- Phong Phi Vân, ngươi buông ta ra, ta không muốn được ngươi cứu, nếu như ngươi còn dám đụng vào ta một lần nào nữa, ta sẽ cùng chết với ngươi!
Đông Phương Kính Nguyệt cắn chặt hàm răng, cảm giác được đôi môi Phong Phi Vân đang ngọa nguậy trên cổ nàng, muốn đưa tay tát hắn một phát nhưng mà lúc này nàng lại không có một chút sức lực nào, cũng chỉ có thể để mặc cho môi Phong Phi Vân tiếp tục hôn lên chiếc cổ ngọc của nàng.
Đúng, chính là hôn, ít nhất thì nàng cho là như vậy!
Điều này làm cho nàng như muốn nôn mửa...!
- Đừng nhúc nhích, nếu như ta cũng bị độc thi xâm nhập vào cơ thể thì ngày hôm nay cả 2 chúng ta đều phải chết ở chỗ này.
Trong miệng Phong Phi Vân có linh khí cho nên mới không bị độc thi xâm phạm!
Phong Phi Vân lại ngồi lên chiếc eo thon của nàng, sau đó "rẹt" một tiếng, đem chiếc yếm của nàng xé toạt ra, sau đó lại vùi đầu vào tiếp tục hút chất độc.
"Chi chi!"
Một đoạn vết thương có độc nơi ngực của nàng càng sâu hơn, càng dài hơn nữa, nếu không nhanh chóng hút độc thi bên trong ra thì nhất định chỗ ngực nàng sẽ bắt đầu thối rữa xuyên bụng mà chết.
Nhưng mà lúc này Đông Phương Kính Nguyệt thà rằng ngực bị thối rửa xuyên bụng chứ cũng không muốn tên vô sĩ Phong Phi Vân thừa nước đục thả câu, ít nhất thì nàng cũng cho là như vậy, tên Phong Phi Vân này quả thực chính là cầm thú trong cầm thú, trong miệng còn phát ra tiếng "chẹp chẹp" nữa chứ, có vẻ như thực sự đang mút rất say sưa.
- Phong Phi Vân, ta cho ngươi biết, từ nay về sau ta không để cho ngươi yên đâu, ta muốn móc đôi mắt đê tiện của ngươi ra, chém đứt đôi tay bỉ ổi, còn có ... còn có ... còn có cái đầu lưỡi của ngươi nữa, nhất định cũng phải cắt đi ...
Ngay cả hơi sức mắng chưởi người khác mà Đông Phương Kính Nguyệt cũng không có, trên trán đổ đầy mồ hôi, môi thở gấp, đôi gò má tuyệt mỹ ửng đỏ, cũng không biết là vì độc thi tống ra bên ngoài rồi nên huyết khí trong người phấn chấn hơn, hay bởi vì xấu hổ mà đỏ mặt.
- Đông Phương Kính Nguyệt, cô cho rằng cô là ai, Phong Phi Vân ta tuy cũng coi như là một kẻ háo sắc nhưng cũng tuyệt đối không thể nào coi trọng cô, dù cho cô lột hết đứng trước mặt ta thì ta cũng sẽ không chạm vào cô một cái.
Sau khi Phong Phi Vân phun một ngụm độc huyết xuống đất thì kéo y phục che ngực Đông Phương Kính Nguyệt lại, sau đó là không như thủy xà quấn trên chiếc eo thon thả kia nữa mà đứng phắt dậy.
Hắn nói cũng là lời nói thật, dù cho Đông Phương Kính Nguyệt thật sự lột hết đồ mê hoặc hắn thì hắn cũng không mảy may động tâm, bởi vì hắn không thể nào chấp nhận một người nữ nhân có dáng dấp giống như Thủy Nguyệt Đình được, sở dĩ hắn cứu nàng chẳng qua cũng vì muốn bù đắp cho sự hổ thẹn trong lòng mà thôi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền