Chương 114: Vô Địch Thiền Trượng 2
Kim y trên người Tần Minh như sắt, ở trong không khí va chạm vào nhau phát ra tiếng ào ào, nắm chặt hàn phong chiếm kiếm trong tay, nhanh chóng đuổi theo.
Hắn không dám đi vào miếu thần nhưng không có nghĩa là hắn không dám đánh nhau một trận với Phong Phi Vân.
"Ầm!"
Tần Minh vung chiến kiếm lên, kéo ra một đạo kiếm quang kim sắc, kiếm quang chia ra làm hai, hai chia làm bốn, bốn phân làm tám, ... đến cuối cùng biến thành 216 đạo kiếm khí.
Kiếm khí như tia chớp phi xuất, mang theo sức mạnh hủy diệt.
Tần gia lão tổ cũng hơi hơi gật đầu, kiếm thuật Tần Minh dùng chính là "Vạn kiếm quy nhất" chí cao của Tần gia, lúc tu luyện kiếm quyết đến cực hạn thì có thể một kiếm chém ra một vạn sáu ngàn ba trăm tám mươi bốn đạo kiếm khí, tựa như vạn kiếm tề phát, không người nào có thể ngăn cản.
Tần Minh còn nhỏ tuổi nhưng lại có thể chém ra hai trăm mười sáu đạo kiếm, quả thực không hổ là thế hệ trẻ tài tuấn đệ nhất, nhất định có thể giương cao uy danh của Tần gia, làm cho thế hệ trẻ của Phong gia hoàn toàn bị đè bẹp.
"Ùng ùng!"
Phong Phi Vân bất ngờ dừng lại, đột nhiên cắm vô địch thiền trượng xuống mặt đất, một cổ sức mạnh truyền vào trong lòng đất làm cho vô số đất đá bị bay cuốn lên, ngăn cản một kiếm kinh hãi tuyệt diễm của Tần Minh.
Quay đầu nhìn lại thì bóng dáng Đỗ Thủ Cao đã biến mất, rất có thể đã trốn ra khỏi Thương sinh động phủ rồi. Phong Phi Vân không dây dưa với Tần Minh thêm nữa, rút vô địch thiền trượng khỏi mặt đất, sau đó lại sãi bước đuổi theo Đỗ Thủ Cao.
Bụi mù tản đi, Phong Phi Vân đã đi xa rồi!
- Vậy mà Phong gia lại có một nhân tài như vậy!
Tần Minh không ngờ rằng Phong Phi Vân lại có thể đón được một kiếm vừa rồi, trong lòng càng không phục, tay cầm chiến kiếm, tiếp tục đuổi theo.
Lúc này thời tiết đã gần cuối hạ, ánh mặt trời gay gắt như lửa bếp!
Kính Hoàn sơn yên tĩnh vô cùng, ngay cả một con thú hay là một con chim cũng không nhìn thấy, hình như những loài động vật này cũng cảm nhận được sự thay đổi bên trong núi, từng con từng con đã chạy thoát khỏi đây không còn bóng dáng.
Phong Phi Vân giẫm trên vách đá, chân đạp vào vách tạo thành những cái vết lõm to lớn, sau đó lại mượn lực bay lên cao trên trăm trượng, như một con đại ưng phi nước đại trong núi.
Mà ở phía trước hắn, các bóng màu đen kia cũng điên cuồng nhún nhảy nhanh chóng trên những ngọn cây, mãi đến lúc hai người chạy ra khỏi Kính Hoàn sơn thì các bóng đen kia mới dừng lại, đứng vững vàng ngông cuồng, bóng lưng thẳng đứng kiên cường.
Quả nhiên là Đỗ Thủ Cao, hắn vẫn ăn mặc nghèo túng như trước, áo vải ma sam, mang giày rơm, chỉ có thanh đao trên lưng là phát ra ánh sáng lấp lánh, mang theo vô số linh quang.
- Phong Phi Vân, ngươi đuổi theo kịp, chẳng qua là muốn tự tìm cái chết mà thôi.
Hai mắt Đỗ Thủ Cao lãnh trầm, ẩn chứa sát khí.
Cuối cùng Phong Phi Vân cũng đuổi theo kịp, mang trên vai vô địch thiền trượng, đầu đầy mồ hôi, ngồi thở dốc trên một tảng đá, nói:
- Vậy ngươi còn chạy để làm gì? Vội vàng đi đầu thai sao?
- Ta đã đồng ý với Đông Phương Kính Nguyệt là sẽ lấy mạng của ngươi, bây giờ vừa đúng lúc kết thúc mọi thứ, giết ngươi, ta sẽ không nợ tình nghĩa gì với nàng ta nữa.
Vẻ mặt Đỗ Thủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền