ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Linh Chu

Chương 1999. Một Khúc Phá Mai. (1)

Chương 1999: Một Khúc Phá Mai. (1)

Phong Phi Vân hỏi:

- Nhị sư phụ của ngươi là phủ chủ mộ phủ đúng không? Ngươi có mấy sư phụ?

Phong Tiểu Long trả lời:

- Tổng cộng bốn sư phụ. Đại sư phụ Nhân Tổ, nhị sư phụ mộ phủ, tam sư phụ Không Phá thánh tổ, tứ sư phụ Thành Thật thánh tổ.

Hai người bay trong không trung lao hướng Hỗn Độn thiên thành, tốc độ siêu mau.

Phong Phi Vân nói:

- Lợi hại, lão ta muốn bái một vị thánh linh làm sư phụ còn khó hơn lên trời, ngươi bái đến bốn sư phụ thánh linh. Nhiều người hâm mộ ngươi chết.

Mắt Phong Tiểu Long buồn bã nói:

- Đáng tiếc đại sư phụ thực rất có thể đã chết, đại sư phụ đi Thái Cực cung chết vì lấy về tử tinh thần thuyền giúp ta. Ta phải báo thù cho lão nhân gia!

Phong Phi Vân không chừa chút tình cảm nói:

- Tu vi của ngươi đã là vô lượng chân thánh cảnh, thiên hạ to lớn có chỗ nào không thể đi? Còn cần nhờ ngươi khác lấy giúp thứ thuộc về mình. Xem ra những cảnh giới này ngươi đã tu luyện uổng phí.

Lạ là Phong Tiểu Long không phản bác lời Phong Phi Vân, gã cắn chặt môi.

Phong Phi Vân nói:

- Ngươi không thiếu can đảm, không thiếu tư chất, không thiếu ngộ tính, không thiếu tài nguyên, không thiếu nghị lực. Ngươi có biết bây giờ ngươi thiếu cái gì nhất không?

Bàn man phủ khó hiểu hỏi:

- Cái gì?

- Ngươi thiếu tâm tính không sợ hãi, là sự xúc động lòng nghĩ liền hành động, ngạo nghễ bễ nghễ thiên hạ, loại cuồng vọng dù đối diện tổ thánh cũng muốn chiến. Ngươi như thanh kiếm giấu trong vỏ, không cho ngươi ra khỏi vỏ uống máu thì mãi mãi không thể thành danh kiếm.

Phong Phi Vân nói:

- Từ nhỏ đến lớn có bao giờ ngươi tuyệt vọng, cách cái chết gần nhất chưa?

Phong Tiểu Long lắc đầu.

- Vậy được rồi, bây giờ ta mang ngươi trải qua một lần.

Phong Phi Vân chỉ tay một cái, xé rách hư không, bước ra ngoài, đi tới bên ngoài Hỗn Độn thiên thành.

Dưới đất trải đá xanh, đưa mắt nhìn không thấy giới hạn.

Đây là hỗn độn thiên thai bên ngoài Hỗn Độn thiên thành.

Dưới đất chảy suối máu, nhiều người bị còng tay, xiềng chân đi ra từ Hỗn Độn thiên thành. Bọn họ kéo mấy xe xác chết chất thành cá ngọn núi, tỏa mùi thi thủy đậm đặc.

Mỗi ngày có ngàn vạn cái chết chuyển ra từ Hỗn Độn thiên thành, đó là cường giả Phạn Diệt giáo giết người để luyện công.

- Thật không biết ngày tháng thế này bao giờ mới chấm dứt?

- Ai kêu chúng ta chỉ là một đám nô bộc, chúng ta chỉ là gia súc trong mắt bọn họ.

- Ta từng là tông chủ Thiên Hoa tông, bây giờ chỉ là tù đồ đeo gông. Trời hỡi, người còn thương sinh linh trên mảnh đất này không?

Bốp!

Một giáo chúng Phạn Diệt giáo trẻ tuổi cầm roi thần đầy tia điện, roi thần vung lên quất đám tù đồ gào thét, nằm sấp dưới đất van xin, không dám tám chuyện nữa.

Phong Tiểu Long nhìn núi thây, tu sĩ vực ngoại vung roi. Phong Tiểu Long cắn răng, nắm tay siết chặt, giận dữ tràn ngập trong lồng ngực.

Phong Tiểu Long nghiến răng:

- Sao có thể như vậy? Bọn họ không tôn trọng sinh mệnh.

Phong Phi Vân nói:

- Đây chỉ là một góc nhỏ Tây Ngưu Hạ Châu, trên đời có ngàn vạn nơi xảy ra chuyện tương tự. Ngươi cứu được một chỗ, có cứu được chúng sinh trong thiên hạ không? Đối với người vực ngoại thì sinh linh di châu hỗn nguyên đại thế giới vốn là súc vật.

Bùm!

Phong Tiểu Long cách không bóp cổ giáo chúng Phạn Diệt giáo, xách

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip