Chương 2012: Bẻ Mai Nhìn Trăng. (1)
Mắt Phong Phi Vân lóe tia sáng, nói:
- Chiếc Miểu Quỷ ban chỉ này chắc là thái cổ thần phượng để lại, phong ấn thần tuệ dụng cụ bảy thuyền cổ thần linh. Tức là chỉ khi tranh cổ trên Miểu Quỷ ban chỉ dung nhập vào khí linh thì thuyền cổ mới phát huy ra uy lực mạnh nhất.
- Điện Cực Dương Thiên Thần nắm giữ thuyền cổ đất vàng, chắc đối ứng là tứ dương cổ đỉnh. Thuyền cổ đất vàng không dung hợp tứ dương cổ đỉnh, không thể phát huy lực lượng mạnh nhất.
- Nếu ta tìm được bản thể Thanh Đồng cổ thuyền chắc chắn có thể đấu hòa với Điện Cực Dương Thiên Thần. Rốt cuộc bản thể Thanh Đồng cổ thuyền nằm trong tay ai?
Đang lúc Phong Phi Vân suy tư thì ngoài điện vũ vang tiếng một chuỗ itiếng bước chân, một nam nhân trẻ tuổi anh vũ đi vào trong, mặc áo giáp trắng.
Phong Phi Vân kinh ngạc nhìn thanh niên, cười nói:
- Hạo Nguyệt huynh, đã lâu không gặp.
Đông Phương Hạo Nguyệt nhìn Phong Phi Vân chằm chằm, vẻ mặt bí hiểm nói:
- Nàng muốn gặp ngươi.
Phong Phi Vân thu nụ cười, đứng bật dậy, mắt bắn ra hai tia hà quang sắc bén nhìn khắp Thiên quốc, thánh khí hùng hồn không thể đỡ.
Phong Phi Vân hu về tầm mắt, hắn không phát hiện hơi thở của Đông Phương Kính Nguyệt trong Thiên quốc.
Phong Phi Vân hỏi:
- Nàng ở đâu?
Đông Phương Hạo Nguyệt trả lời:
- Nàng không đến Thiên quốc mà ở Thần Tấn vương triều, nàng tìm ta nhờ ta truyền lời.
Phong Phi Vân mỉa mai:
- Lần trước nàng không thể giết ta, giờ muốn giết thêm lần nữa? Sợ là lần này sẽ không dễ vậy.
Đông Phương Hạo Nguyệt nói:
- Nàng bảo nếu ngươi không có gan thì khỏi đi, nhưng nàng nhờ ta chuyển giùm một câu.
Phong Phi Vân hỏi:
- Câu gì?
Đông Phương Hạo Nguyệt đáp:
- Thanh Đồng cổ thuyền ở trong tay nàng.
Ánh mắt Phong Phi Vân sắc bén hỏi:
- Nàng ở đâu trong Thần Tấn vương triều?
Đông Phương Hạo Nguyệt nói:
- Dưới Sư sơn, bên bờ sông Tấn, tiếng tiêu chỉ đường, bẻ mai nhìng trăng.
Đông lạnh trăng cô đơn, đóng băng ba thước. Trên bầu trời rơi tuyết lông ngông.
Ong ong ong ong ong!
Trên Sư sơn vang tiếng chuông chùa, vương công quý tộc cưỡi linh thú, mặc áo sặc sỡ nối nhau đạp tuyết lên núi lễ phật.
Nguyên Tây Ngưu Hạ Châu chìm trong tai kiếp cực khổ, chốn nhỏ xa xôi ngược lại bình yên, không bị lan đến.
Tiểu sa di trên Sư sơn cưỡi con vịt to cỡ chó săn, cổ đeo chuỗi phật châu nam mộc, tay bưng bình bát nhỏ gõ cửa nông trại trong thôn dưới núi, niệm kinh hóa duyên. Tiểu sa di nói mấy câu tốt lành với chủ nhà, tiếng cười vui rộn rà.
Phong Phi Vân đạp tuyết đọng dày, một mình dọc theo sống Tấn rộng rãi đi tới.
Mặt sông rộng không bị băng giá đông lại, vẫn có mấy chiếc thuyền to cờ đỏ lướt trên mặt sông.
Trên thuyền có tướng sĩ thủ vệ tu vi cao cường mặc giáp, có nữ nhân xinh đẹp vừa múa vừa hát, đàn nhạc trong nắng ấm.
- Tu vi thấp có niềm vui của bọn họ, tu vi cao cũng có nỗi buồn phiền riêng.
Phong Phi Vân tiếp tục đi tới, đến dưới Sư sơn. Núi non phủ lớp trắng, trên cây treo dải băng. Bờ sông bên kia có tượng Thái Vi nữ thần đứng thẳng, cao ngất đâm mây. Tuyết trắng phủ lên như pho tượng bằng thủy tinh bạch ngọc.
Bên tai nghe tiếng tiêu u nhã động lòng người, nhàn nhạt trang nhã, lúc ngừng lúc nối, tựa làn gió thổi qua.
Phong Phi Vân nhẹ hơn cả gió, bay lên cao tìm theo tiếng tiêu, đến rừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền