Chương 2042: Hồng Nhan Như Ngọc. (1)
Không ngừng tu luyện, con người nên học cách chính chắn, học được trách nhiệm, học hòa nhập thế giới. Thánh giả nếu không thể cứu thiên hạ thì không thể xưng là thánh giả.
* * *
Trong trời sao, bên lỗ đen có một đại lục trời sao to lớn lơ lửng.
Tuy đại lục không khổng lồ như hỗn nguyên đại thế giới nhưng vẫn mênh mông vô biên, tầng linh khí màu xanh dày phủ lên, to cỡ Tây Ngưu Hạ Châu.
Thanh Đồng cổ thuyền lao vào tầng linh khí, trước mắt là thế giới xanh biếc. Thảm thực vật bao trùm, các con sông lớn chảy xuôi tụ tập vào sông lớn chính giữa lục địa. Các con thú cổ chạy nhảy trên mặt đất, có linh điểu màu trắng bay trên bầu trời.
Khi Thanh Đồng cổ thuyền đáp xuống đất, đám người Nam Cung Hồng Nhan, Hiên Viên Nhất Nhất, Nạp Lan Tuyết Tiên, Long La Phù, Mao Ô Quy, Mao Thành Thật, Hoa Sinh đạo trưởng, đám tu sĩ trong Thiên quốc chạy ra đón tiếp.
Đôi mắt Nam Cung Hồng Nhan ngấn lệ, làn gió thơm lao vào ngực Phong Phi Vân.
Nam Cung Hồng Nhan ôm chặt Phong Phi Vân:
- Ta cứ tưởng ngươi không về được nữa, ta cứ tưởng sẽ không được gặp ngươi nữa. Mỗi ngày ta lo âu hoảng hốt, sợ ngủ. Ta ngủ sẽ mơ ác mộng, bừng tỉnh khỏi ác mộng, sau đó tiếp tục lo âu hoảng hốt.
Phong Phi Vân vuốt tóc Nam Cung Hồng Nhan, nói:
- Không sao, không sao, ta về rồi đây.
Các nữ nhân Hiên Viên Nhất Nhất, Nạp Lan Tuyết Tiên, Long La Phù, La Ngọc Nhi đứng một bên nhìn Nam Cung Hồng Nhan khóc lóc trong ngực Phong Phi Vân. Bọn họ cũng muốn lao vào lòng Phong Phi Vân khóc, kể ra nỗi khổ sở, lo lắng của mình.
Nhưng vòng tay Phong Phi Vân chỉ có một, giờ đã bị Nam Cung Hồng Nhan giành trước. Bọn họ chỉ có thể đứng một bên nhìn, hốc mắt ướt nước.
Những có thể khác bước xuống Thanh Đồng cổ thuyền, có cảm giác sống sót sau tai nạn, rốt cuộc chân đạp đất liền.
Hoa Sinh đạo trưởng, Mạnh bà ôm nhau khóc:
- Về là tốt rồi, về là tốt rồi.
Long La Phù mẫu tính tràn đầy ôm Phong Tiểu Long, nước mắt rơi như mưa. Long La Phù lầu bầu trách Phong Tiểu Long cái gì, nhưng thấy gã đến cảnh giới thánh tiên, cũng bình yên trở về vì không nói gì thêm. Nạp Lan Tuyết Tiên nhìn mà đỏ mắt, không ôm Phong Phi Vân được, không có con để ôm. Nạp Lan Tuyết Tiên suýt tức tối đi tìm cây để ôm.
Mao Ô Quy, Huyết Giao cũng ôm nhau.
Mao Ô Quy đau đớn la lên:
- Giao ơi, Quy gia luôn cho rằng ngươi không quay về được. Nhớ quá, nhớ chết được, mỗi đêm đều nằm mơ thấy ngươi.
- Quy gia, không ngờ Quy gia quan tâm ta như vậy, ta . . . Ta . . .
Huyết Giao nghẹn ngào, nó cảm thấy lúc trước có thành kiến quá sâu với Quy gia. Huyết Giao khóc sướt mướt, hận không thể móc ruột móc gan cho Mao Ô Quy.
Chớp mắt Mao Ô Quy hết khóc, đẩy Huyết Giao ra:
- Đừng nói gì hết, trở về là tốt rồi, tốt rồi. Quy gia đang luyện một lò ngũ thải thánh đan, ngươi đi trông lò giúp ta.
Huyết Giao không kịp phản ứng:
- Cái gì? Trông lò?
Nói sao thì nó là cường giả đẳng cấp chuẩn thánh, kêu Huyết Giao đi trông lò?
Mao Ô Quy nói:
- Hoa Sinh đạo trưởng mang về một đáp bùn năm sắc, đó là bùn tiên! Ta phỏng cừng có thể luyện một lò thánh đan lớn. Ngươi đi trông lò, thành công sẽ chia cho một viên, chắc chắn có thể giúp ngươi đến thánh cảnh.
Huyết Giao lầu bầu:
-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền