Chương 2056: Nhìn Hết Phồn Hoa. (2)
Lúc Thượng Quan Minh Tiêm chết nói cho Phong Phi Vân biết một nửa linh hồn của nàng là nữ đế Long Khương Linh. Thượng Quan Minh Tiêm giâu bí mật này suốt đời, không dám nói ra, sợ sẽ bị Phong Phi Vân giết.
Phong Phi Vân chỉ ôm Thượng Quan Minh Tiêm, mỉm cười nói:
- Thật ra ta luôn biết chuyện.
Thượng Quan Minh Tiêm lộ vẻ mừng rỡ, nhếch môi, đẹp như quá khứ nhưng người đã lạnh.
Lại năm vạn năm lần thứ hai.
Phong Phi Vân ngồi trên ngôi cao nhất đế cung, nhìn thần tử triều đường đổi một thế hệ lại một thế hệ, người cuối cùng quen biết chỉ còn con rùa già nua.
Phong Phi Vân hỏi:
- Sao hôm nay tả tướng không vào triều?
Mao Ô Quy già khú đế nói:
- Bẩm đại đế, Thiên Toán . . . Tả tướng sáng nay đã lìa chết già ở trong nhà.
Nguyên triều đường tĩnh lặng, Phong Phi Vân im lặng thật lâu, nhắm mắt lại.
Phong Phi Vân cảm thán rằng:
- Bãi triều đi, lão Mao, theo ta đi gặp vị bằng hữu cũ này.
Năm nay người Phong Phi Vân quen biết lần lượt rời đi. Thánh linh cũng chết, không thể ivnxh hằng, người còn sống thưa thớt vài người.
Phong Phi Vân ngồi trong đế cung, lực lượng hùng hồn xoay quanh trên hoàng thành. Bầu trời kéo mây đen, sấm chớp giật.
Nữ ma bước ra từ sấm sét, đám xuống đại điện đế cung, chắp hai tay sau lưng, tóc dài bay bay, tà khí lẫm lẫm.
Nữ ma nói:
- Phong Phi Vân, ngươi mà cũng bắt đầu thở dài? Đã già rồi sao?
Phong Phi Vân mỉm cười nói:
- Nàng thua ta bảy lần, còn muốn đấu sao?
Trên người nữ ma tử khí đằng đằng, bên trong sinh ra chúttiên lực.
- Lần này thì chưa chắc.
Phong Phi Vân mừng rỡ kêu lên:
- Nàng đã đến cảnh giới thứ tiên?
Cảm giác cô đơn trong lòng Phong Phi Vân đột nhiên giảm bớt mấy phần.
Nữ ma thu về tất cả lực lượng, nói:
- Đấu với ngươi cả đời, lần này tha cho ngươi, đi, chúng ta cùng đến vân chi tiên giới. Cố nhân chết gần hết, hạ giới không còn gì lưu luyến.
Phong Phi Vân lắc đầu, nói:
- Ta đã hứa sẽ cùng bọn họ đi hết cuộc đời, tiễn bọn họ đi hết ta mới ra đi được.
Nữ ma hỏi:
- Tim không đau sao?
- Đau.
Nữ ma hỏi:
- Không cô đơn sao?
Phong Phi Vân đáp:
- Cô đơn như thể thế giới này chỉ còn một mình ta.
Nữ ma nói:
- Vậy ta lại cùng ngươi một vạn năm đi. Một vạn năm sau mặc kệ ngươi có đi hay không ta sẽ đến vân chi tiên giới.
Cuối cùng nữ ma làm bạn bên Phong Phi Vân mười vạn năm, mãi khi lực lượng của nàng quá mạnh không được hạ giới dung chứa mới mở cửa tiên giới đi vân chi tiên giới.
Mùa đông mười ba vạn năm lần thứ hai, tuyết rơi càng lạnh.
Phong Phi Vân một mình đi trong đế cung hoa lệ, mặc gió lạnh tạt vào mặt, nhìn các cung điện hậu cung.
Mười lăm vạn năm trước Diêu Cát từng ở trong cung uyển, một phi tử trẻ tuổi xinh đẹp đi ra. Da thịt trắng nõn, trẻ tuổi khoảng mười bảy, tám tuổi, mắt chứa linh khí.
Phi tử khom người, cúi đầu hướng Phong Phi Vân:
- Thần thiếp bái kiến đại đế.
Phong Phi Vân nhìn nữ nhân xa lạ, hỏi:
- Nàng là . . .?
Phi tử chớp mắt, tràn ngập tôn kính Phong Phi Vân:
- Tám năm trước thần thiếp được chọn vào cung hầu hạ đại đế, đây là lần đầu tiên thấy mặt đại đế.
Phong Phi Vân nhìn cung diện quen thuộc, nói:
- Chỗ này đã đổi mấy đời chủ nhân phải không?
Phi tử đáp:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền