Chương 66: Thân Phận Thật Sự Của Thiếu Niên Lạc Phách 2
Tất cả mọi người nhìn xung quanh như muốn tìm cho ra người đã nói câu đó, nhưng mà những người ở đây thật sự là quá nhiều, làm sao biết được người nào đã mở miệng.
Nhưng mà Phong Phi Vân lại biết là ai, hướng về trong đám người kia tìm cho ra tên thiếu niên lạc phách nọ, hắn vẫn ôm thanh thiết kiếm rỉ sắt của hắn, đứng nghiêm nghị trong đám người kia thật giống như một khối nham thạch hằng cổ bất động.
Mà liền sau đó một khắc khối nham thạch này lại biến mất, khi hắn xuất hiện lần nữa trước mắt mọi người thì hắn đã đứng ở trên võ đài, vẫn đứng thẳng không nhúc nhích làm cho người ta cảm thấy như một cái cây khô tĩnh lặng.
Phong Tiên Tuyết đã lui ra khỏi võ đài, ánh mắt của nàng lại nhìn chăm chú dồn dập vào tên thiếu niên lạc phách kia, thiên hạ sao lại có thể có người có tốc độ nhanh như vậy chứ, hắn rõ ràng là đã đứng ở bên ngoài võ đài nhưng ngay cả một cái bóng cũng không thấy thì hắn đã tiến vào trong võ đài.
Loại tu vi này thật sự có chút không thể tưởng tượng được, không giống như tu vi của một đám thiếu niên nên có!
- Ngươi biết hắn sao?
Lúc trước rõ ràng là Phong Tiên Tuyết đã thấy Phong Phi Vân nói chuyện rất vui vẻ với tên thiếu niên lạc phách này cho nên mới có câu hỏi như vậy.
- Biết, nhưng không biết rõ lắm!
Phong Phi Vân thờ ơ trả lời, lúc này ánh mắt của hắn hoàn toàn là đang tập trung vào tên thiếu niên lạc phách kia.
Phong Tiên Tuyết đưa cánh tay ra nắm lấy cổ của Phong Phi Vân, kéo hắn từ trên thạch đài bên cạnh võ đài xuống hỏi:
- Rốt cuộc thì ngươi nhìn ra được manh mối gì rồi?
Phong Phi Vân cũng không hề tức giận với nàng, từ trong cánh tay của nàng giãy giụa ra, nghiêm nghị nói:
- Đương nhiên là có manh mối rồi, muội xem tên thiếu gia kia quả thực là rất nghèo túng, quần áo mặc trên người ít nhất cũng giặt sạch hơn trăm lần, đôi giày rơm mang trên chân cũng xém thủng đến tận tim, còn có thiết kiếm trên tay, quả thực là ngay cả thiêu hỏa côn cũng không bằng, ít nhất thì ta tuyệt đối sẽ không dùng thanh kiếm hư như vậy.
- Nói nhảm, điều này cần gì ngươi nói, chỉ cần ai có mắt cũng điều nhìn thấy, hắn đích xác là rất nghèo túng, hơn nữa nhất định là đã chạy một đoạn đường rất xa, ta dám khẳng định hắn là đi bộ tới Tử Tiêu phủ thành.
- Cái này cũng bị muội nhìn ra?
Phong Phi Vân mang theo mấy phần kinh ngạc, hắn vốn cho Phong Tiên Tuyết nhất định là một mỹ nhân ngực to nhưng không có đầu óc, không ngờ nàng vẫn có mấy phần nhãn lực như thế.
Phong Tiên Tuyết liếc hắn một cái, nói:
- Ngươi không nhìn thấy trên lưng hắn còn mang một túi lương khô sao, quần áo trên người hắn vẫn dính đầy bùn đất và bụi bậm. Trên hông hắn vẫn còn treo một đôi giày rơm, vậy hẳn là hắn đã chuẩn bị vì phải lên đường gấp rút.
- Hiển nhiên là nhìn thấy, nhưng mà muội không cảm thấy thật kỳ quái sao?
Phong Phi Vân hỏi ngược lại.
Phong Tiên Tuyết hơi nhíu mày, ngạc nhiên nói:
- Cái cái gì kỳ quái chứ?
- Phong gia chính là đại gia tộc đứng đầu Nam thái phủ, phàm là con cháu Phong gia thì không người nào không phải giàu có cao quý, coi như là con cháu hệ thứ cũng không có nghèo túng như vậy, cái này vẫn không kỳ quái sao?
Phong Phi Vân nói.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền