Chương 71: Hoàng Tước Ở Phía Sau!
Đêm xuống, Tử Tiêu cổ thành đèn đuốc sáng trưng, tiếng động ồn ào không dứt.
Đỗ Thủ Cao cuối cùng cũng không ho ra máu nữa, hình như cũng đã uống đủ rượu rồi, cầm miếng vải bố trên bàn lên lau chùi vết máu nhuốm trên thanh thiết kiếm ở trong tay.
Lúc này có người đi vào quán rượu, đây là một người có vóc dáng thon dài, bởi vì quán rượu che mất đầu của hắn nên không thấy rõ rốt cuộc là nam hay nữ.
Thậm chí ngay cả Phong Phi Vân cũng không thấy hắn đã đi vào quán rượu như thế nào, trong lúc Phi Vân lơ đãng thì hắn cũng đã đứng ở trong đó rồi.
Phong Phi Vân vội vàng phun xương gà đang nhai trong miệng ra, vẻ mặt chăm chú nhìn chòng chọc về hướng quán rượu, muốn thấy rõ dáng vẻ của người đang ngồi đối diện với Đỗ Thủ Cao nhưng mà trong tay người này luôn cầm một cây quạt che mặt của hắn lại.
"Chỉ có con cháu Phong gia mới mang giày Ô xác, lẽ nào người thuê Đỗ Thủ Cao giết người chính là con cháu Phong gia?"
Tuy là không nhìn thấy mặt của đối phương, hơn nữa hắn còn cố ý mặc trường bào che giấu dáng người nhưng mà lại lộ ra đôi giày mang trên chân làm cho Phong Phi Vân nhìn thấy được một chút manh mối.
- Phong Vũ đã chết rồi, đồ đâu?
Người kia nói.
Đỗ Thủ Cao vẫn ngồi ngay thẳng, nhàn nhạt liếc nhìn người đối diện, mang theo vẻ mặt phức tạp, từ trong lòng ngực sờ soạng rồi từ từ rút ra một miếng thẻ tre, để lên bàn.
Người kia liền muốn lấy trẻ tre ở trên bàn, nhưng mà kiếm của Đổ Thủ Cao lại đặt ở trên cổ tay của hắn, chỉ cần hắn dám di chuyển thẻ tre thì thanh kiếm này liền có thể chặt đứt tay của hắn.
- Đưa tiền thù lao trước, mười vạn lượng vàng ròng!
Thanh âm của Đỗ Thủ Cao lạnh như băng, làm cho rượu trên bàn cũng biến thành băng.
Tay của người kia bỗng nhiên giơ lên trên không trung, phát ra tiếng cười khó đoán:
- Được, ta đây liền cho ngươi!
"Ầm!"
Trên cổ tay của người kia liền sáng lên một mảng bạch quang lớn, huyễn hóa thành một tầng vảy giáp trụ, chặn lấy thanh kiếm của Đỗ Thủ Cao, mà tay kia của hắn thì lại ngưng tụ thành Song chỉ kiếm, đâm thẳng vào mi tâm của Đỗ Thủ Cao.
Đỗ Thủ Cao hiển nhiên cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, bàn chân chợt đạo một cái lên mặt đất, cả người liền lộn ngược ra ngoài, mà cùng lúc đó hắn vẫn còn chém được một kiếm vào khoảng không, kéo ra một đạo kiếm lãng.
"Thình thịch!"
Một kiếm liền làm cho toàn bộ quán rượu bị chém tan nát, kiếm khí đem vại rượu, bầu rượu, chén rượu đều làm cho bị bể nát, trong lúc nhất thời mùi rượu liền tràn ngập, hơi rượu bốc lên tinh khiết và thơm tho bao trùm cả nửa con phố.
Nhưng mà miếng thẻ tre đặt ở trên bàn lại không bị tổn hao gì, người kia thì vẫn ngồi ở trên băng ghế, cây quạt trong tay thì luôn phe phẩy, vẫn là không thể nhìn thấy mặt của hắn.
- Động thủ!
Phong Phi Vân cũng là mài quyền soàn soạt, đưa mắt nhìn chăm chú vào trên miếng thẻ tre kia, hai người cao thủ tột đỉnh này đều ở đây tranh đoạt thứ này thì nó tuyệt đối không tầm thường, nếu có thể thừa nước đục thả câu mà đoạt lấy thẻ tre kia, vậy thì tốt quá rồi.
- Đỗ Thủ Cao, ngươi đã bị thương rồi, không thể nào là đối thủ của ta.
Người kia cũng không vội, nhẹ nhàng nói.
Đỗ Thủ Cao một tay cầm kiếm, đứng ở một nơi ngoài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền