Chương 74: Hoa Bỉ Ngạn!
Vậy mà mò thấy một cái tay!
Phong Phi Vân sờ qua tay của người khác thật sự cũng không ít, nhưng phần lớn đều là tay của nữ nhân xinh đẹp thanh xuân, cái này vẫn là lần đầu tiên sờ tới cái tay lạnh lẽo khô quắt như thế.
"Má ơi! Cái quái quỷ gì vậy?"
Phong Phi Vân đột nhiên lùi về phái sau, cơ thể nhìn thẳng vào trên tường, chẳng lẽ là gặp phải quỷ?
Loại chuyện gặp quỷ hiển nhiên không hù được Phong Phi Vân, dù sao thì hắn cũng là người từng chết một lần rồi, nhưng mà vật quỷ này xuất hiện thực sự rất là kỳ quái, quả thực là so với quỷ còn phải dọa người hơn.
Đây là một cái tăng y màu xanh xám tro, vải vóc đã trở nên trắng bệch, bạch tuyến thêu ở chỗ trước ngực cũng phải chế tạo từ mấy ngàn năm trước, đan xen thành một cây hoa bỉ ngạn, một nhóm chữ nhỏ cổ xưa xinh đẹp thêu ở bên cạnh hoa bỉ ngạn.
"Hoa bỉ ngạn, một ngàn năm mới nở, một ngàn năm mới tàn, hoa lá vĩnh viễn không gặp nhau. Tình duyên không vì nhân quả, nhân duyên đã định trước sinh tử!"
Đây là một hàng chữ nhỏ được thêu ở trên tăng y, kiểu chữ ôn nhu ẩn chứa đạo kính, tuy là đã qua mấy ngàn năm nhưng trên hàng chữ nhỏ kia vẫn mang theo sự bi thương và thê uyển, vẫn phô diện nhi lai như cũ.
Chẳng qua chỉ nhìn qua một cái cũng đủ để làm cho người ta cảm thấy muốn rơi lệ!
Cái tăng y này lại trôi lơ lửng ở trước mặt Phong Phi Vân, thật giống như một vị cổ tăng đang đứng ở trước mặt hắn, nhưng trên thực tế thì cái này chẳng qua chỉ là một cái tăng y, tăng y này như được một khí chống đỡ thiên cổ bất diệt, có thể trôi lơ lửng trong không khí.
Thật giống như có một thân thể trong suốt của vị tăng nhân nào đó đang mặc y phục tăng y đứng ở trước mặt Phong Phi Vân, mặt mỉm cười theo dõi hắn.
Trên tăng y có dính một chút vết máu, tuy là đã mấy ngàn năm trôi qua nhưng vết máu vẫn tiên diễm chẳng khác nào hồng mai.
"Hoa bỉ ngạn! Hoa bỉ ngạn! Lá sinh hoa chưa nở, hoa nở lá lại rơi. Gần nhau trong gang tấc, suốt đời không gặp nhau!"
Phong Phi Vân dường như có thể cảm nhận được ý cảnh thê lương từ trong tăng y truyền ra, không kiềm chế được mà đọc ngạn ngữ về hoa bỉ ngạn, trong lòng có một chút bi thương dâng lên mà không nói ra được, hình như đã bị Phật cảm hóa.
"Chủ nhân của cái tăng y này nhất định là một người có cố sự!"
Trong lòng Phong Phi Vân bớt đi sợ hãi mấy phần mà sinh ra vài phần hiếu kỳ.
Cái tăng bào này cũng đã gần như muốn mục nát, bên trong trống rỗng, chủ nhân đã chết không rõ năm tháng, chỉ có bộ y quan này là bất diệt.
Không, còn có một cánh tay phải bạch cốt u mịch nữa!
Trong ống tay áo bên phải có một cánh tay đưa ra, đang nắm thật chặc, huyết dịch trên đó cũng đã sớm mất đi, ngay cả xương khớp cũng đã bị đục ruỗng hàng trăm hàng ngàn lỗ nhỏ, tựa như vừa đụng nhẹ cũng sẽ hóa thành tro cốt.
Trong thời gian mấy ngàn năm đủ để cho huyết dịch và xương khớp trong người đều bị hủ thực thành tro bụi, nhưng mà cái cánh tay này lại không có bị ma diệt, điều này làm cho người ta không khỏi tò mò về nguyên nhân trong đó.
“Trong tay của hắn hình như đang nắm thứ gì đó?”
Trong cánh tay bạch cốt u mịch kia, năm ngón tay nắm thật chặt, hình như nắm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền