Chương 82: Đừng Sợ, Có Ta
Có câu nói là thâm sơn nhiều cô đơn lạnh lẽo, liệu cô nương có thể nguyện uống cùng anh em ta một chén không? Ha ha!
Một tên đại hán râu ria bặm trợn, tay cầm một tô rượu thật to bưng lên, trực tiếp đi lại gần Phong Tiên Tuyết, đôi mắt to như cái chuông đồng kia hừng hực nhìn nàng chằm chằm, thật giống như mãi mãi cũng nhìn không đủ.
Phong Tiên Tuyết lại ở phía sau lưng Phong Phi Vân quay mặt đi tránh né, có vẻ có chút sợ hãi.
Càng như thế thì mấy tên đại hán kia càng cười hả hê, lại có hai người đi tới vây quanh nàng, lại bưng chén rượu lên rót cho nàng.
Phong Phi Vân tuy là biết rõ đây là mưu tính của Phong Tiên Tuyết nhưng bây giờ trước mặt tất cả mọi người ở đây thì ai cũng cho rằng Phong Tiên Tuyết là nữ nhân của hắn, nếu nữ nhân của mình ở trước mắt bao nhiêu người bị người khác trêu ghẹo mà hắn vẫn thờ ơ thì e rằng tất cả mọi người sẽ xem thường hắn.
- Khụ khụ! Các vị ... Nàng chính là vợ ta, có biết rót rượu cho vợ ta thì kết cuộc sẽ như thế nào không?
Phong Phi Vân nói.
Ba gã đàn ông vạm vỡ râu ria kia hình như lúc này mới chú ý tới hắn, đều không có hảo ý mà nhìn qua hắn, mang trên mặt nụ cười gian ác.
Ba người đều là cảnh giới linh dẫn sơ kỳ, trên cánh tay tráng kiện đều mang theo áo giáp huyền thuyết bảo hộ nặng nề, có vẻ ô quang sâm sâm, hàng năm bọn họ đều vận chuyển linh khoáng thạch, hành tẩu trong núi non sông ngòi hiểm trở không ít, những loài thú dữ, ác điểu đều có thể bị bọn họ tay không đánh chết, dĩ nhiên là lại không biết dáng vẻ như thế sẽ đe dọa đến những thiếu niên xinh đẹp.
- Khà khà! Kết cuộc thế nào?
Một đại hán liền đưa tay tóm lấy cổ Phong Phi Vân.
"Thình thịch!"
Không có ai thấy rõ chuyện gì xảy ra, vị đại hán kia liền trực tiếp đụng nát một góc bức tường, bay ra khỏi trạm dịch, bị màn đêm nuốt mất.
Phong Phi Vân vẫn đứng nghiêm nghị ở chỗ cũ, giống như từ đầu tới cuối cũng chưa từng nhúc nhích cái nào, ngẩng đầu ưỡn ngực lộ ra khí độ bất phàm.
Hai vị đại hán kia và những vị khách tu tiên còn lại lúc này đều ngây ngốc, tuy là hoàn toàn không biết rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nhưng bọn họ lại biết lần này là đụng vào cao thủ.
Thiếu niên này không dễ chọc nha!
Trong trạm dịch yên lặng ngay, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Phong Phi Vân, rất nhiều người cũng đang âm thầm suy đoán thân phận của hắn, tu vi bất phàm như vậy thì nhất định có bối cảnh rất lớn, rất có thể chính là tài tuấn trẻ tuổi của một đại gia tộc nào đó.
"Vù vù!"
Bức tường của trạm dịch mới vừa rồi bị vị đại hán kia đụng phải làm thành một cái lỗ thủng to đùng, có gió lạnh vù vù thổi vào làm cho mọi người càng cảm thấy lạnh lẻo.
- Aaaa!
Một tiếng kêu thảm thiết thê lương từ bên ngoài truyền tới, trong thanh âm xen lẫn sự hoảng sợ làm cho người nghe được tiếng hét thảm thiết này đều cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Nhưng mà tiếng kêu thảm thiết này vừa mới vang lên lại liền im bặt, giống như bị vậy gì cắn đứt cổ vậy, cũng không phát ra được thanh âm nào nữa.
- Đây là tiếng của Lạc Tam!
Hai vị đại hán kia vốn vẫn còn vây ở hai bên trái phải của Phong Phi Vân, nghe ra được tiếng gào thảm thiết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền