ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 12

Hơn nữa, so với trang thiết bị ọp ẹp của Hứa Quy, ông cụ rõ ràng là có sự chuẩn bị. Tuy ông cũng chỉ có một bàn một ghế nhưng chiếc bàn đó được làm bằng gỗ, gỗ đặc hẳn hoi, chiếc ghế còn có tựa lưng, bên dưới lót một tấm nệm, nhìn qua đã biết là rất êm ái. Ngay cả tấm phướn xem bói dựng bên cạnh ông cũng to hơn của Hứa Quy.

Hứa Quy lặng lẽ liếc nhìn bộ bàn ghế gấp của mình, không khỏi tự an ủi: "Người xưa nói quả không sai, học sinh dốt mới nhiều đồ dùng. Cao thủ thực thụ như mình thì cần gì đến mấy công cụ phụ trợ này chứ?"

Nghĩ vậy, cô lại trở nên tự tin, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, hiên ngang đi qua trước mặt ông cụ.

Ông cụ không hiểu sao lại có cảm giác mình vừa bị coi thường: "... Đồ thần kinh."

Đến khi nhìn thấy những thứ Hứa Quy bày ra, ông cụ càng không nhịn được mà nhướng mày, vẻ mặt trở nên vừa hiếu kỳ vừa quái đản.

Hứa Quy không có nhiều đồ đạc, sau khi bày bàn ghế xong, cô liền dựng tấm phướn xem bói của mình bên cạnh bàn, phía dưới tấm phướn có làm một cái đế, đặt xuống đất là có thể đứng vững vàng.

Sau khi sắp xếp xong, Hứa Quy phủi tay, thầm nghĩ: "Mọi sự đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đông thôi."

Bây giờ sạp xem bói của cô đã dựng lên rồi, tiếp theo chỉ cần chờ khách hàng đến là được. Mặc dù, có lẽ, hình như, cô cũng không quá muốn "làm việc" nhưng với tư cách là một Huyền Quy, cô trời sinh đã là một thầy bói thần sầu. Loài người thấy cô mở sạp xem bói, chắc chắn sẽ đổ xô tới, tranh nhau không kịp cho mà xem.

Nếu loài người thực sự muốn cô xem bói cho họ đến vậy, cô cũng không phải là không thể đồng ý. Biết làm sao được, ai bảo loài rùa lại ưu tú như thế chứ. ... Lúc này, nếu Hứa Quy vẫn còn trong hình dạng Huyền Quy thì chiếc đuôi rùa nhỏ sau mông cô chắc chắn đã vểnh lên thật cao rồi.

"Xem bói à?" Cô đang mải mê tưởng tượng cảnh vô số con người đuổi theo mình để xin được xem bói thì một giọng nói đột nhiên vang lên từ trên đỉnh đầu. Cô ngẩng lên, liền thấy đồng nghiệp của mình đang đứng trước sạp.

Hứa Quy: "... Có chuyện gì không?"

Ông cụ đang ngắm nghía tấm phướn của cô, nghe thấy giọng cô, ông cúi đầu nhìn cô một cái rồi hỏi: "Cô bé mở sạp xem bói đấy à?"

Hứa Quy gật đầu.

Ông cụ bĩu môi, ánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới rồi nói: "Tôi thấy cô còn trẻ thế này, làm gì chẳng được, lại chạy đến đây lừa đảo giang hồ. Bố mẹ cô có biết cô ra ngoài làm gì không đấy?"

Hứa Quy ngẩng đầu nhìn ông, thành thật đáp: "... Tôi là cô nhi, không có cha mẹ." Dù là cô hay Hứa Quy nguyên bản, cả người lẫn rùa đều là trẻ mồ côi.

Ông cụ: "..."

Trong khi đó, phòng livestream lại là một tràng cười haha không ngớt:

[Ai mà biết được chứ, rõ ràng là một cuộc đối thoại rất buồn nhưng nghe đến đây tôi lại không nhịn được cười phá lên. Cuộc nói chuyện của hai người này sao nghe nó hài hước thế nhỉ?]

[Quả nhiên, người xưa nói không sai mà, chân thành chính là kỹ năng tối thượng. Ông cụ này rõ ràng là đến kiếm chuyện, thế mà lại bị câu nói của Hứa Quy làm cho nghẹn họng. ]

[Tôi đoán là nửa đêm ông cụ cũng phải bò dậy khỏi giường tự tát mình một cái rồi mắng một câu: Tao đúng là đáng chết mà. ]

[Kể chuyện cười này, một người mở sạp xem bói lại đi mắng một người mở sạp xem bói khác là lừa đảo giang hồ, đây có phải là cái gọi là tự chửi mình không?]...

Phòng livestream của Hứa Quy sau hai ngày đã trở nên náo nhiệt hơn hẳn, cô cũng có thêm không ít fan "hoang dã". Fan của Đường Nhứ và Khâu Nại dù có lòng muốn chửi cô nhưng vì thời gian qua họ đã chửi quá nhiều, ngược lại khiến cho cư dân mạng nảy sinh tâm lý phản kháng – các người càng chửi, tôi lại càng phải xem.

Thế là fan hai nhà không dám chửi nhiều nữa, chỉ sợ họ thao tác như hổ báo, cuối cùng lại khiến cư dân mạng quay sang thương cảm Hứa Quy, vô tình giúp cô thu hút thêm fan.

"... Gần đây mọi người đừng vào phòng livestream của Hứa Quy chửi cô ta nữa. Con người này chỉ là một vai hề, vốn dĩ chỉ là một nghệ sĩ hạng mười tám. Chúng ta chửi cô ta, ngược lại còn tăng thêm độ hot cho cô ta, để cô ta ké fame!"