Chương 15
Và lúc này, thời gian mới chỉ trôi qua năm phút kể từ khi cô ngồi xuống.
PD: [... Khả năng chìm vào giấc ngủ này thật đáng ghen tị. ]
Và Hứa Quy cứ thế ngủ một mạch, ngủ thẳng đến giờ ăn trưa, cuối cùng chính cái bụng réo òng ọc đã đánh thức cô dậy.
Cô ngẩng người dậy khỏi bàn, mắt còn chưa mở ra, miệng đã kêu lên: "Đói quá... đến giờ ăn trưa rồi."
PD nhìn cô vừa ngủ dậy đã bắt đầu đặt đồ ăn ngoài, không nhịn được hỏi: "Cô Hứa, cô không nghĩ cách gì để thu hút khách à? Cứ tiếp tục thế này, e là cả ngày hôm nay cô cũng không có một vị khách nào đâu."
Hứa Quy vẫn đang xem thực đơn đồ ăn, nghe vậy đầu cũng không ngẩng lên mà nói: "Không có khách thì thôi vậy, làm nghề này của chúng tôi, quan trọng nhất chính là duyên phận... Không có khách nghĩa là hôm nay không có ai có duyên với tôi, không thể cưỡng cầu được."
Thế nhưng miệng cô nói không quan tâm, thực ra trong lòng lại để ý vô cùng.
Tại sao, tại sao cả buổi sáng trôi qua rồi! Mà không một ai đến tìm mình xem bói? Mình đường đường là Huyền Quy lừng danh cơ mà, tại sao những người này lại không đến tìm cô xem bói chứ?
Hứa Quy trong lòng có chút tủi thân.
PD vẫn còn đang thắc mắc về lời của Hứa Quy, nghi hoặc hỏi: "Nghề của các cô còn có cả thuyết duyên phận này nữa à? Có phải là hơi mê tín quá không?"
Hứa Quy khịt mũi, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên nhìn PD. Cô không nói ngay, mà chỉ vào tấm phướn xem bói bên cạnh mình, hỏi anh ta: "Anh xem, trên này tôi viết gì?"
PD liếc nhìn: "... Xem bói?"
Hứa Quy đáp: "Đúng vậy, tôi đã mở sạp xem bói cho người ta rồi, tôi không mê tín thì làm sao tôi hành nghề này được chứ?"
PD mơ màng: [À, nghe có vẻ rất có lý thì phải. ]
Hứa Quy thì lại đang suy nghĩ xem có nên đề nghị với tổ chương trình đổi một người quay phim khác không. Cô cảm thấy PD hiện tại của mình hình như có chút không được thông minh cho lắm thì phải.
Hứa Quy đặt đồ ăn xong nhưng cô chưa kịp đợi đồ ăn được giao tới thì vị khách đầu tiên của cô cuối cùng cũng đã ghé qua.
Đối phương đứng trước sạp của Hứa Quy, không nhìn cô, mà ánh mắt lại lượn lờ rất lâu trên chiếc máy quay mà PD đặt xuống.
"... Chị muốn xem bói ạ?" Hứa Quy mong đợi nhìn cô ấy.
Người phụ nữ thu lại ánh mắt khỏi chiếc máy quay, hỏi: "Các người đang quay chương trình à?"
Hứa Quy thành thật trả lời: "Đúng vậy, hơn nữa còn là livestream trực tiếp."
"Ồ?" Người phụ nữ xách túi, tao nhã ngồi xuống, tư thế của cô ấy trông quả thực rất tao nhã, chiếc túi xách trên tay trông cũng giống một thương hiệu lớn nào đó, cả người toát lên vẻ kiêu kỳ và giữ kẽ, giá như thứ cô ấy đang ngồi không phải là một chiếc ghế đẩu nhỏ có thể thu vào thì tốt rồi.
Người phụ nữ dường như cũng cảm thấy tư thế của mình có chút không được đẹp mắt, cô ấy nhíu mày, nhìn Hứa Quy nói: "Sạp của cô cũng tồi tàn quá, trông thế này thì làm sao mà thu hút được khách?"
Hứa Quy nhìn cô ấy, muốn nói lại thôi, vẻ mặt đặc biệt muốn lên tiếng.
Người phụ nữ khẽ hất cằm, ra vẻ cao ngạo nói: "Cô muốn nói gì?"
Hứa Quy chớp đôi mắt ngây thơ, đáp: "... Chẳng phải tôi đã thu hút được vị khách là chị đây sao?" Cho nên sạp của cô không có vấn đề gì lớn cả, có duyên phận thì mọi người sẽ tự tìm đến cô xem bói thôi.
Người phụ nữ bị chính lời nói của mình làm cho nghẹn họng: "..."
"Tôi thấy cô đáng thương quá, chỉ là thương hại cô thôi!" Cô ấy có chút tức tối nói: "Nếu không thì tôi chẳng thèm đến cái sạp tồi tàn này của cô đâu, hừ, cô có biết tôi là thân phận gì không?"
Cô ấy đưa tay trái ra trước mặt Hứa Quy, năm ngón tay thon dài xòe ra, chiếc nhẫn kim cương to bự trên ngón áp út đặc biệt gây chú ý.
"Cô có biết chiếc nhẫn kim cương này của tôi giá bao nhiêu không?" Cô ấy hỏi Hứa Quy.
Hứa Quy liếc nhìn rồi lắc đầu.
Người phụ nữ hừ khẽ một tiếng, nói: "Cô không biết rồi phải không? Chiếc nhẫn kim cương này của tôi trị giá đến một triệu ba trăm ngàn tệ đấy. Viên kim cương được đính trên này là loại ba carat. Cô xem, trông nó có vừa to vừa sáng không?"