Chương 19
Ông cụ: "???"
PD lộ vẻ phấn khích, vác máy quay đuổi theo, đây đều là view cả đấy, bất kể kết quả cuối cùng của chuyện này ra sao, độ nóng bây giờ đã có rồi, tuy anh ta không thấy được độ hot hiện tại của phòng livestream của họ thế nào nhưng nghĩ thế nào cũng không thể thấp được.
PD thở dài: "Cô Hứa không có chí tiến thủ, chỉ có thể để PD này nỗ lực một chút vậy!"...
Phòng livestream của Hứa Quy:
[Cái gì vậy? Ý của Hứa Quy là cuốn sổ tiết kiệm này là giả? Tức là trong đó thực ra không có tiền?]
[Đợi đã, nếu sổ tiết kiệm này là giả, vậy thì chiếc nhẫn kim cương to sụ trên tay chị Dương... không lẽ cũng là giả nốt à?]
[Hơ, nếu là giả thì mới hợp lý, lúc trước tôi đã cảm thấy chị Dương này dù nhìn từ phương diện nào trông cũng thực sự không giống người giàu, ra vẻ quá. ]
[Nếu sổ tiết kiệm là giả, nhẫn kim cương cũng là giả, vậy thì cái gì là thật? Tuy chị Dương trông có vẻ hơi thích khoe khoang một chút nhưng tôi đột nhiên lại thấy hơi thương chị ta. ]
[Mấy lời các người nói, chỉ có trên cơ sở Hứa Quy thật sự là thần toán, mọi điều cô ấy nói đều là sự thật thì mới có sức thuyết phục, nếu không thì đều là phỏng đoán. Tôi lạ thật đấy, sao các người lại tin lời Hứa Quy đến vậy? Chuyện này còn chưa được xác định, đã vội vàng định tội cho chị Dương rồi. ]
[?? Đúng vậy, tại sao chúng ta lại tin lời Hứa Quy đến thế?]
[Không sao, dù sao là thật hay giả, sắp biết ngay thôi, chậc, nếu là giả, Hứa Quy e là sẽ bị người ta chửi chết nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu chuyện này là thật... Hô, vậy thì mọi chuyện sẽ đặc sắc lắm đây. ]
PD của Hứa Quy nghĩ không sai, chuyện của chị Dương quả thật là một chủ đề lớn, số người xem trong phòng livestream của Hứa Quy ngày càng đông, phòng livestream lúc trước chỉ có khoảng nghìn người, bây giờ con số đã là năm nghìn và vẫn đang tiếp tục tăng.
Còn Hứa Quy, cô vừa theo chị Dương ra khỏi cầu vượt, đã bị chị Dương phát hiện.
"Cô đi theo tôi làm gì?" Chị Dương cau mày nhìn cô, vẻ mặt khá không vui.
Hứa Quy hùng hồn đáp: "Tôi đi cùng chị đến ngân hàng chứ sao, nếu không lỡ như ngân hàng nói cho chị biết cuốn sổ này là giả nhưng chị lại không chịu thừa nhận, cứ khăng khăng nói tôi là kẻ lừa đảo, vậy thì tôi phải làm sao? Tôi không thể để chị phá hỏng chiêu bài thần toán của tôi được!"
Cô không thể làm ô danh thanh danh của dòng tộc Huyền Quy bọn họ, cô chính là muốn chứng minh dòng tộc Huyền Quy bọn họ là thần toán bẩm sinh!
Chị Dương bị lời nói này của Hứa Quy làm cho tức đến bật cười, cô ấy hỏi: "Cô nghĩ tôi là loại người chết cũng không thừa nhận sao?"
Hứa Quy: "Vậy thì làm sao tôi biết được? Hôm nay tôi mới quen chị mà."
Chị Dương: "..."
Nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của Hứa Quy, chị Dương cảm thấy mất hết cả hứng, nói: "Thôi được rồi, cô muốn theo thì cứ theo." Bị làm ầm ĩ một trận như vậy, cơn tức nghẹn trong lòng cô ấy dường như cũng đã tan đi vài phần, ngay cả tức giận cũng không nổi nữa.
Cô ấy nhìn cuốn sổ tiết kiệm trong tay, nghiến răng, điều cô ấy muốn biết nhất bây giờ chính là cuốn sổ này rốt cuộc là thật hay giả.
Theo lý mà nói, cô ấy nên tin tưởng chồng và bố mẹ chồng của mình hơn, dù sao trước đây cô ấy chưa bao giờ tin vào mê tín dị đoan nhưng nghĩ đến thái độ kỳ quặc của họ khi nhắc đến tiền sính lễ, cô ấy lại có chút nghiêng về lời của Hứa Quy, luôn cảm thấy những gì cô nói chính là sự thật.
Chị Dương hùng hổ đi về phía ngân hàng gần nhất, vừa vào ngân hàng, liền đi thẳng đến chỗ trưởng phòng giao dịch, đập cuốn sổ tiết kiệm lên bàn, nói: "Các người giúp tôi kiểm tra xem, cuốn sổ này rốt cuộc là thật hay giả!"
Trưởng phòng giao dịch nhìn gương mặt dữ tợn của chị Dương rồi lại nhìn vẻ mặt hóng chuyện của Hứa Quy phía sau cô ấy và sau họ nữa, còn có một người đàn ông to lớn vác máy quay phim.
Trưởng phòng giao dịch: Thôi rồi, là nhắm vào ngân hàng của chúng ta rồi!
Trưởng phòng giao dịch bình tĩnh lại.
"... Vậy để tôi xem sổ tiết kiệm của chị trước ạ." Cô ta mỉm cười nói, lịch sự và khách sáo cầm lấy cuốn sổ chị Dương đặt trên bàn, bắt đầu xem xét kỹ lưỡng.