Chương 21
Trưởng phòng giao dịch và giám đốc cẩn thận nhìn chị Dương đang suy sụp tinh thần, hai người tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng từ phản ứng của chị Dương, lại cảm thấy dường như đã biết được điều gì đó. ...
Cách ngân hàng không xa chính là đồn cảnh sát, lúc trước khi giám đốc phát hiện sổ tiết kiệm là giả đã gọi điện báo án, cho nên không lâu sau, đã thấy hai đồng chí cảnh sát đến để tìm hiểu tình hình.
Giám đốc bước lên giải thích tình hình với hai vị cảnh sát: "... Là thế này ạ, vị chị Dương này..."
Chị Dương ngồi ngây ra ở sảnh, vẻ mặt đờ đẫn, lúc này dường như nghe thấy tiếng của giám đốc, cơ thể cô ấy cử động, một giây sau, cô ấy đột nhiên từ trên ghế nhảy dựng lên, lao thẳng đến trước mặt hai đồng chí cảnh sát.
"Đồng chí cảnh sát, tôi xin lấy tên thật để tố cáo gia đình chồng tôi làm giả sổ tiết kiệm, còn lừa hôn nữa!" Cô ấy nghiến răng nghiến lợi: "Họ nói với tôi trong sổ đó có năm triệu tệ, là tiền sính lễ cho tôi..."
Nghĩ đến việc mình bị gia đình này lừa gạt bấy lâu nay, cảm xúc muốn diệt trừ người thân vì lẽ phải của chị Dương dâng trào, cô ấy nói: "Đồng chí cảnh sát, tất cả mọi chuyện tôi đều có thể làm chứng! Thậm chí bây giờ tôi có thể dẫn các anh đi bắt họ, vậy nên có thể khoan hồng cho tôi không ạ? Chuyện làm giả sổ tiết kiệm thật sự không liên quan đến tôi, trước đó tôi hoàn toàn không biết sổ này là giả."
Các khách hàng trong ngân hàng vểnh tai lên nghe ngóng, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng đặc sắc.
"Được rồi, thưa chị Dương, cảm ơn sự hợp tác của chị!" Cảnh sát nói: "Nếu cuối cùng chứng minh được chuyện làm giả sổ tiết kiệm thật sự không liên quan đến chị, chúng tôi sẽ không định tội chị đâu."
Chị Dương yên tâm, sau đó tiếp tục tích cực bày tỏ rằng bây giờ có thể dẫn các đồng chí cảnh sát đi bắt chồng mình, rõ ràng tâm trí diệt trừ người thân vì lẽ phải vẫn chưa tắt.
"Các anh cứ bắt anh ta lại nên xử thế nào thì cứ xử thế đó!" Chị Dương quả quyết nói: "Tôi tuyệt đối sẽ không xin tha cho anh ta đâu!"
Đối với điều này, các cư dân mạng trong phòng livestream bình luận:
[Tất nhiên là cô sẽ không xin tha cho anh ta rồi, vì cô chỉ hận không thể để anh ta ở tù cả đời thôi mà!]
Được PD xúi giục, Hứa Quy cũng lặng lẽ bám theo khi chị Dương dẫn cảnh sát về nhà mình.
Chị Dương liếc nhìn cô một cái, dường như định nói gì đó nhưng không biết đã nghĩ tới chuyện gì mà lại ngậm miệng lại.
Ngược lại, đồng chí cảnh sát nhìn PD đang vác máy trên vai, nghi hoặc hỏi: "Các vị đây là?"
PD nhìn sang Hứa Quy, Hứa Quy lập tức tỉnh bơ và ngây thơ hết mức mà dời tầm mắt đi, trưng ra vẻ mặt "tôi không quen người này" cô chỉ là một bé rùa ngây thơ vô tội, bé rùa không biết gì hết.
PD: "..."
"Chúng tôi đang ghi hình cho một chương trình nhưng các đồng chí cảnh sát cứ yên tâm, chúng tôi sẽ làm mờ những người vô tình lọt vào ống kính, sẽ không ảnh hưởng đến các vị đâu!" PD đành phải thành thật giải thích rồi chỉ vào chị Dương và nói: "Nói ra thì chuyện cuốn sổ tiết kiệm của chị Dương cũng là do chúng tôi phát hiện ra đấy ạ."
Cảnh sát nhìn sang chị Dương. Chị Dương gục đầu không nói tiếng nào, chỉ có vẻ mặt là buồn bã thấy rõ.
Nhà chị Dương cách đây cũng khá xa. Vì sợ bị chồng và bố mẹ chồng phát hiện mình đi tìm thầy bói nên cô ấy đã cố tình đến một nơi xa hơn, lúc về còn phải gọi xe.
Sau nửa tiếng di chuyển, hai chiếc taxi dừng lại tại khu dân cư nhà chị Dương. Mọi người thuận lợi đi một mạch đến trước cửa nhà cô ấy.
Ngay từ lúc bước ra khỏi thang máy, PD đã vào tư thế nghiêm túc, cố gắng để lát nữa không bỏ lỡ bất kỳ khung hình đắt giá nào.
Cuối cùng, chị Dương cũng mở cửa và bước vào trong.
"... Em yêu, em đi đâu mà giờ này mới về?" Giọng một người đàn ông từ bên trong vọng ra: "Chẳng phải mẹ bảo hôm nay em hầm giò heo sao? Trước khi hầm thì em nhớ thui qua lông đi nhé, không thì lúc ăn toàn lông là lông. À phải rồi, quần áo trong nhà em cũng chưa giặt, anh thấy giỏ đồ dơ đầy ắp rồi kìa!"