Chương 27
Hứa Quy nhìn ba người, phản ứng đầu tiên: [Trông hơi quen; phản ứng thứ hai: Không biết là ai. ]
Nếu là người không quen biết, Hứa Quy không thèm bận tâm nữa, lại tiếp tục cúi đầu ăn mì của mình. Thái độ gần như là làm lơ của cô lại khiến đám người bên kia bất mãn.
"Này!" Một bàn tay vươn tới, gõ mạnh mấy cái lên chiếc bàn trước mặt cô. Hứa Quy ngẩng đầu lên thì thấy cô gái mặt trái xoan đang đứng cạnh mình, cúi đầu nhìn cô với vẻ bất mãn, mở miệng ra là lời trách móc: "Tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô bị điếc à?"
Hứa Quy nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi: "... Chúng ta quen nhau sao?"
Thái độ của cô quá đỗi thành khẩn, sự nghi hoặc trong lời nói cũng quá rõ ràng, cứ như thể cô thật sự không quen người trước mặt vậy. Nhưng lọt vào tai đối phương, lại thành ra cô đang cố tình gây sự.
"Tôi tên Tô Nhã, cùng công ty với cô đấy!" Tô Nhã nghiến răng nghiến lợi nói.
Hứa Quy lộ vẻ bừng tỉnh rồi thuận miệng đáp một câu: "Ồ, ra là vậy à."
Cái thái độ chẳng hề để tâm của cô càng khiến Tô Nhã tức điên lên, chỉ cảm thấy Hứa Quy không coi mình ra gì.
"Tôi nghe nói cô không tìm được việc, chỉ có thể đến quán ăn rửa bát thuê phải không?" Tô Nhã mở lời, cô ta nhìn Hứa Quy với ánh mắt đầy ác ý, nói: "Nhưng cũng phải thôi, nghe nói cô mới học hết tiểu học, ngoài việc đi rửa bát ở quán ăn, đi bốc gạch ở công trường ra thì còn làm được việc gì nữa chứ!"
Cô ta nhìn Hứa Quy đầy khinh bỉ, chế nhạo: "Một ngôi sao mà lại chỉ tìm được công việc như thế, cô không thấy xấu hổ à? Nếu tôi là fan của cô, hâm mộ một người như cô, tôi cũng thấy mất mặt thay..."
"Tại sao tôi phải thấy xấu hổ?" Hứa Quy hỏi lại, cô nói với vẻ rất vô tội: "Tôi không trộm không cướp, mà đang làm việc chăm chỉ, đường đường chính chính dùng sức lao động của mình để nhận lương..."
Cô vừa mới lục lọi kỹ càng ký ức của thân thể này, xác định rằng công việc rửa bát của mình chẳng có vấn đề gì cả.
"Theo tôi thấy, công việc không phân cao thấp sang hèn, chỉ cần kiếm được tiền thì đều là công việc tốt!" Cô nhìn Tô Nhã, hỏi ngược lại: "Hay là trong mắt cô, việc rửa bát trong bếp sau của quán ăn, hoặc là bốc gạch ở công trường... hai loại công việc này, đều là những công việc đáng xấu hổ?"
Hứa Quy nhìn Tô Nhã đầy nghi hoặc, nói: "Nhưng mà bố của cô không phải cũng đang bốc gạch ở công trường sao?"
Lời của Hứa Quy có thể nói là đã tạo nên một cơn sóng thần trong các phòng livestream của mấy vị khách mời có mặt tại hiện trường. Có người hỏi: [Tôi nhớ không lầm thì Tô Nhã vẫn luôn xây dựng hình tượng tiểu thư nhà giàu mà nhỉ? Bố cô ta không phải là giám đốc của công ty nào đó sao?]
Theo sự phát triển của thời đại, hình tượng "cỏ rễ" (tay trắng làm nên) đã không còn thịnh hành nữa. Những câu chuyện về tiểu thư, cậu ấm, người có tiền gia nhập làng giải trí mới càng được cư dân mạng yêu thích hơn và Tô Nhã vẫn luôn xây dựng hình tượng theo hướng này.
Thế mà bây giờ Hứa Quy lại nói bố của Tô Nhã làm ở công trường?
Phòng livestream của Hứa Quy: [Nếu chuyện con gái yêu nói là thật thì Tô Nhã đúng là không ra gì, cái giọng điệu lúc nãy cô ta nhắc đến việc bốc gạch ở công trường đầy vẻ khinh bỉ luôn, cô ta đang coi thường bố mẹ mình à?]
Nhưng cũng chỉ có cư dân mạng trong phòng livestream của Hứa Quy là tin lời cô. Ở các phòng livestream của những khách mời khác, mọi người đều tỏ ra coi thường lời nói của Hứa Quy, cho rằng cô đang nói bừa.
Còn Tô Nhã nghe thấy câu nói đó, cô ta lại có cảm giác hoảng loạn như bị dẫm phải đuôi, theo phản xạ chối bay chối biến: "Cô nói linh tinh gì đấy, bố tôi sao có thể làm ở công trường được? Tôi thấy bố cô mới làm ở công trường thì có!"
Hứa Quy giọng điệu bình thản: "Ồ, tôi không có bố." Bất kể là Huyền Quy Hứa Quy, hay là con người Hứa Quy, cả hai đều không có cha mẹ.
Tô Nhã: "..."
Những người khác: "..."
Đúng là một pha hài hước đen tối, thưa quý vị.
"Nhưng mà bố cô thật sự không phải làm thợ xây à?" Hứa Quy vẫn còn canh cánh chuyện này, cô hoài nghi nhìn Tô Nhã, nói: "Nhưng theo như tôi tính ra thì..."