ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 31

Hứa Quy vừa nghĩ, tay múc chè trái cây vẫn không hề dừng lại.

"A!" Đột nhiên, Hứa Quy mở to mắt: "Mình nhớ ra rồi..."

Cuối cùng cô cũng nhớ ra mình đã quên mất chuyện gì, sạp bói toán của cô vẫn đang nhờ ông cụ trông giúp.

Hứa Quy vội vàng đặt hộp chè trái cây trong tay xuống, hấp tấp mặc lại quần áo, vội vã lao ra khỏi cửa. Trên đường gặp các khách mời khác cùng chương trình, mọi người chỉ cảm thấy có một cơn gió lướt qua bên cạnh.

Các khách mời: "... Cái gì chạy nhanh thế?"

Hứa Quy chạy một mạch đến gầm cầu vượt. Lúc này đã là mười giờ tối, gầm cầu vượt đã trở nên vắng vẻ, đìu hiu. Nhìn quanh, chỉ còn lại lác đác vài ba sạp hàng.

Hứa Quy cố gắng tìm kiếm trong đám đông: "... Không biết ông cụ còn ở đây không nữa."

Ngay lúc này, một giọng nói u uất vang lên từ sau lưng cô: "Cô còn biết đường về cơ à."

"Hả!" Hứa Quy giật mình nảy bật lên, cả người như viên kẹo nổ, nhảy cao tít.

Ông cụ kinh ngạc nhìn cô, chậm rãi vỗ tay: "Thân thủ không tệ."

Hứa Quy muốn nói ông cụ dọa mình nhưng chính cô nhờ người ta trông giúp sạp hàng mà bây giờ mới tới, trong lòng cô thực sự có chút áy náy, cuối cùng chỉ có thể lí nhí đáp: "Sao ông lại lén dọa người khác thế?"

"Tôi? Dọa người?" Ông cụ chỉ vào mình hỏi một câu, sau đó cười khẩy: "Tôi còn chưa nói cô ngược đãi người già, cô lại nói tôi trước rồi hả?"

Hứa Quy chột dạ, cô ngại ngùng nói: "Cháu xin lỗi ạ, cháu xin lỗi ông, cháu không cố ý, chỉ là cháu quên mất."

"Nhưng mà cháu không ngờ ông lại đợi cháu lâu như vậy! Lúc trên đường tới đây, cháu còn đang nghĩ không biết ông đã về chưa nữa." Cô lại nói: "Ông cũng tốt bụng ghê."

Ông cụ hừ lạnh, có chút tự hào nói: "Lão già này là người coi trọng chữ tín nhất, đâu có giống cô?"

Bị mắng rồi...

Hứa Quy cúi đầu, lại ngoan ngoãn xin lỗi lần nữa: "... Cháu xin lỗi, là cháu sai, lần sau, lần sau tuyệt đối sẽ không có chuyện này nữa!"

"Cô còn muốn có lần sau?" Ông cụ hỏi với vẻ không thể tin nổi.

Hứa Quy chỉ có thể vội vàng nói: "Cháu nói nhầm, không có lần sau nữa ạ!"

Ông cụ lại hừ một tiếng, ông hơi hất cằm lên, nói: "Đồ của cô tôi để ở đằng kia rồi, cô dọn dẹp rồi mang về đi."

Hứa Quy liếc nhìn, đồ của cô rất ít, một cái bàn gấp, một cái ghế gấp, cộng thêm một lá phướn bói toán là hết. Ngược lại, đồ của ông cụ lại khá nhiều, thậm chí còn có những món đồ nhỏ như ấm trà, chén trà.

"... Thế đồ của ông thì sao ạ?" Hứa Quy không khỏi hỏi, rất tích cực tỏ ý: "Ông ơi, nhà ông ở đâu ạ, để cháu giúp ông."

Ông cụ lại hừ một tiếng: "Cô lo cho bản thân mình trước đi, tay chân nhỏ bé thế kia, tôi đây có khối người giúp!"

Nói rồi, ông vẫy tay về một hướng bên đường. Hứa Quy ló đầu nhìn sang thì thấy bên lề đường có một chiếc xe hơi đang đỗ. Với thị lực của một con rùa như cô, chắc chắn không thể nhận ra xe xịn hay dở nhưng chiếc xe đó nhìn ngang nhìn dọc, trông đều có vẻ rất đắt tiền.

Bên cạnh xe có một người đang đứng, vì trời tối nên không nhìn rõ dung mạo cụ thể, chỉ có thể thấy một dáng người lạnh lùng, đẹp đẽ. Đó là một người đàn ông, hơn nữa còn là một người đàn ông có thân hình rất đẹp.

Anh đứng đó, dáng người thẳng tắp, đầu ngón tay có thể thấy ánh lửa đỏ lập lòe, kèm theo những vòng khói tan ra trong không trung.

Sau khi ông cụ vẫy tay về phía đó, người nọ liền dụi tắt điếu thuốc trong tay, sải bước về phía Hứa Quy và ông cụ.

Anh vừa cử động, cả người liền từ trong bóng tối bước ra dưới ánh đèn đường. Nhìn thoáng qua, vóc người cao lớn, đôi chân dài miên man, đặc biệt là đôi chân này còn được bao bọc trong một chiếc quần tây được cắt may hoàn hảo, khi bước đi, đôi chân ấy càng dài hơn, nhìn lên trên nữa là vòng eo săn chắc...

Hứa Quy không khỏi trố mắt, vẻ mặt có chút ngây ngô.

Ông cụ nhìn vẻ mặt của cô, tự hào ngẩng cao đầu, nói: "Thế nào, cháu trai của tôi! Có phải rất anh tuấn, đẹp trai không?"

Hứa Quy kinh ngạc thốt lên: "Người này..."