Chương 50
Hứa Quy ăn hai cái bánh đậu xanh thì không ăn nữa, không phải cô câu nệ, mà là trong hộp của ông cụ cũng không còn mấy miếng, cô không thể ăn hết của người ta được.
"Lần sau có đồ ngon, cháu cũng mang cho ông!" Cô nói với ông cụ.
Ông cụ: "Được thôi, vậy ông chờ đồ ngon của cháu nhé."
Hứa Quy cười gật đầu rồi cầm đồ nghề của mình rời đi.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, về đến khách sạn cô sẽ ngâm mình trong bồn tắm thật đã, sau đó ngủ một giấc thật ngon. Nhưng cô không ngờ vừa đến khách sạn, đã gặp ngay một vị khách không mời mà tới ở sảnh lớn.
Người quản lý của cô... đối phương tự giới thiệu như vậy.
Hứa Quy lục lại ký ức, ký ức về người này thật ra không nhiều. Ngoài vẻ hòa nhã lúc ban đầu, sau này xuất hiện trong ký ức nhiều hơn là vẻ mặt thiếu kiên nhẫn và nóng nảy của anh ta.
Vừa thấy Hứa Quy, câu đầu tiên của anh ta là: "Ai cho cô tự ý ngưng livestream thế? Cô có biết làm vậy sẽ mất bao nhiêu lưu lượng không?"
Vừa mở miệng, cảm xúc nóng nảy đã ập đến, tràn đầy vẻ thiếu kiên nhẫn với Hứa Quy.
Hứa Quy còn đang suy nghĩ người này là ai thì đã cảm nhận được luồng cảm xúc tồi tệ ập đến từ anh ta.
Hứa Quy: [Xác định rồi, không cần biết những thứ khác, dù sao cũng không phải người tốt. ]
Hứa Quy không nói gì, người quản lý cũng không ngạc nhiên. Anh ta đã quen với sự im lặng của Hứa Quy từ lâu. Trong mắt anh ta, Hứa Quy là một người ngốc nghếch và đần độn, người khác nói gì cô nghe nấy, trong đầu hoàn toàn không có hai chữ "suy nghĩ".
Nếu không phải vì gương mặt này trông cũng được...
Người quản lý nghĩ thầm rồi nói: "Tôi có chuyện muốn nói với cô, chúng ta lên phòng cô trước đã."
Đôi mắt hơi tròn của Hứa Quy nhìn anh ta từ trên xuống dưới. Người quản lý bị cô nhìn đến tâm trạng có chút vi diệu, anh ta cũng không nói được là có gì không đúng, chỉ cảm thấy Hứa Quy dường như đã có chút thay đổi.
"Được thôi." Hứa Quy nói, vẫn đưa anh ta lên lầu.
Thấy vậy, người quản lý cười khẩy trong lòng, thầm nghĩ: Mình đúng là điên rồi mới thấy cô ta thay đổi, trông cô ta rõ ràng vẫn ngoan ngoãn nghe lời như trước. ...
Hứa Quy đưa người quản lý trên danh nghĩa này về phòng mình.
Người quản lý nhìn lướt qua căn phòng cô ở, nhận xét: "... Phòng của cô đúng là nhỏ thật." Giọng điệu có chút chê bai.
Hứa Quy nhìn anh ta, hỏi: "Anh có chuyện gì muốn nói với tôi?"
Nói đến chuyện chính, vẻ mặt của người quản lý cuối cùng cũng nghiêm túc hơn nhiều cũng cuối cùng chịu nhìn thẳng vào Hứa Quy.
"Tối nay, cô đến phòng của Khâu Nại để paparazzi chụp được ảnh cô gõ cửa phòng cậu ta!" Người quản lý nói một câu rất hiển nhiên.
Hứa Quy: "?"
"Tại sao?" Cô nghi ngờ nhìn đối phương.
Người quản lý đảo mắt, nói: "Tại sao cái gì, tôi bảo cô làm thế nào thì cô cứ làm thế đó, hiểu chưa? Cô còn muốn kiếm tiền nữa không, còn muốn giúp cô nhi viện của các cô nữa không?"
"Nếu cô muốn kiếm được tiền để giúp cô nhi viện của mình thì cô phải nghe lời tôi! Tôi là quản lý của cô, chẳng lẽ tôi lại hại cô chắc? Cô yên tâm, chỉ cần cô nghe lời tôi, tôi đảm bảo cô nổi tiếng chỉ là vấn đề thời gian, đến lúc đó, tiền cô kiếm được đừng nói là tài trợ cho cô nhi viện của cô, tài trợ hai cái cô nhi viện cũng được!"
Người quản lý tràn đầy tự tin, chờ Hứa Quy đồng ý.
Thường ngày chỉ cần anh ta nói vậy, Hứa Quy dù muốn hay không cũng sẽ đồng ý. Nhưng anh ta không ngờ lần này chiêu này của anh ta lại không còn tác dụng, anh ta nghe thấy Hứa Quy ném lại một câu:
"Không đi, muốn đi thì tự anh đi mà đi!"
Lần này, đến lượt người quản lý của Hứa Quy phải đặt dấu chấm hỏi. Anh ta nhìn Hứa Quy với vẻ mặt đầy kinh ngạc và nghi hoặc, buột miệng hỏi:
"Tại sao cô lại không đi?"
"... Chẳng lẽ cô không muốn chu cấp cho cô nhi viện của mình nữa à?"
Gã quản lý nheo mắt lại: "Không phải cô từng nói điều kiện ở cô nhi viện rất tệ, bọn trẻ ở đó đứa nào cũng sống trong cảnh thiếu thốn nên cô cần kiếm thật nhiều tiền để giúp chúng sao? Giờ thì sao nào? Không muốn kiếm tiền nữa à?"