Chương 56
Dì Đoàn Tử nhìn lũ trẻ, nét mặt hiền từ và dịu dàng. Mỗi năm, cứ từ tháng Tám trở đi, dì Đoàn Tử sẽ thu dọn hành lý, đi khắp nơi tìm con, cho đến khi tiêu hết sạch tiền trong tay mới quay về rồi lại tiếp tục làm việc. Làm việc, dành dụm tiền rồi lại lên đường tìm con, tiền tiêu hết lại quay về tiếp tục làm việc, tiếp tục dành dụm... Cứ thế lặp đi lặp lại. Đó chính là cuộc sống của dì Đoàn Tử suốt mười ba năm qua.
Hứa Quy lên tiếng hỏi:
"Mẹ viện trưởng, dì Đoàn Tử vẫn chưa từ bỏ việc tìm con ạ?"
Viện trưởng thở dài một tiếng, đáp:
"Chưa đâu, dì ấy vẫn đang tìm... Nói mới nhớ cũng sắp đến lúc dì ấy lại lên đường tìm con rồi."
Hứa Quy hỏi:
"Chồng của dì Đoàn Tử đâu ạ?"
Viện trưởng:
"... Ly hôn rồi. Chồng dì ấy và cả nhà chồng đều không đồng ý cho dì ấy cứ tiếp tục tìm kiếm như vậy."
Nhắc đến chuyện này, viện trưởng cũng không khỏi thở dài. Họ cho rằng thay vì cứ tìm kiếm vô vọng như thế, chi bằng dì Đoàn Tử và chồng sinh một đứa khác. Có thời gian đi tìm con, sinh một đứa khác thì giờ cũng đã lớn tướng rồi. Nhưng dì Đoàn Tử không đồng ý. Chồng bà ấy ban đầu cũng phản đối nhưng sau này không biết có phải vì quá mệt mỏi hay không mà đã thỏa hiệp. Dì Đoàn Tử không muốn từ bỏ việc tìm con, ông ta liền ly hôn với bà ấy. Chưa đầy hai năm sau đã tái hôn, không lâu sau đó lại cùng người vợ mới sinh thêm hai đứa con nữa. Bây giờ hai đứa trẻ đó cũng đã lớn, ông ta lại càng chẳng màng đến đứa con trai đã thất lạc trước đây.
Viện trưởng nhìn ra ngoài.
Hầu hết những đứa trẻ trong cô nhi viện đều có vấn đề về sức khỏe. Dù sao thì những đứa trẻ khỏe mạnh, nếu không có lý do đặc biệt, về cơ bản sẽ không bị đưa vào cô nhi viện. Những đứa trẻ trong cô nhi viện hiện tại, hoặc là bị khuyết tật, hoặc là mang bệnh nền.
Hứa Quy đang cùng bọn trẻ gấp giấy. Đây là một hoạt động yên tĩnh, phù hợp với hầu hết đám trẻ. Nhưng Hứa Quy lại vụng về, loay hoay mãi mà chẳng gấp ra được thứ gì ra hồn, ngược lại còn làm tờ giấy trở nên nhăn nhúm, bừa bộn. Hứa Quy: Cô không tin vào tà ma, không lẽ mình không gấp nổi một thứ ra hồn sao.
Cô liếc nhìn cô bé đang tự nhiên gục đầu lên đùi mình, nhớ ra tên cô bé hình như là Đông Chí, vì cô bé bị bỏ lại cô nhi viện vào ngày đông chí nên được đặt tên là "Đông Chí", mang họ Thẩm của viện trưởng. Đông Chí là một cô bé rất ngoan ngoãn và lanh lợi, mới năm tuổi nhưng lại mắc bệnh tim bẩm sinh. Cũng vì căn bệnh này mà sắc mặt cô bé trông không được tốt, môi cũng không có nhiều huyết sắc, quanh năm tím tái, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Hứa Quy nhớ viện trưởng từng nói, bệnh của Đông Chí cần phải phẫu thuật và tuổi càng nhỏ, hiệu quả phẫu thuật càng tốt, di chứng càng ít. Tiếc là cô nhi viện nuôi nhiều đứa trẻ như vậy đã là giật gấu vá vai, căn bản không thể có đủ tiền để cho cô bé làm phẫu thuật.
Đúng lúc này, cùng với một giọng nói ngọt ngào, một bông hồng bằng giấy đỏ được đưa đến trước mặt Hứa Quy.
Hứa Quy chớp mắt:
"Tặng chị à?"
Cô ngập ngừng nhận lấy bông hoa.
Cô bé mặc váy đỏ giơ bông hồng giấy lên, cười thật tươi và nói:
"Cảm ơn chị hôm nay đã mua đồ ăn cho chúng em."
Hứa Quy xoa cái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền