Chương 602
"... Tôi, gần đây tinh thần tôi có chút không ổn định."
Tiểu Mạt Lị khẽ lên tiếng. Giọng nói căng cứng, khiến người nghe không khỏi mường tượng ra một bóng người đang căng thẳng.
Mà mọi người nghe xong lời của Tiểu Mạt Lị, lại có những phỏng đoán khác nhau:
[Tinh thần của Tiểu Mạt Lị có phải hơi suy nhược không? Người bị suy nhược thần kinh ngủ không yên giấc, cứ cảm thấy bên cạnh có người, nghi thần nghi quỷ, tóm lại là cả người lúc nào cũng căng như dây đàn. ]
[Tôi cũng cảm thấy tinh thần cô ấy có vấn đề, cảm xúc khi nói chuyện đã có chút không ổn rồi. ]
[Tinh thần có vấn đề cũng không đến mức cảm thấy đồ ăn trong nhà vơi đi, quần áo của mình mất mát chứ, tôi nghiêng về khả năng có người có chìa khóa phòng cô ấy, mỗi lần đều nhân lúc cô ấy ngủ say lén dùng chìa khóa mở cửa phòng vào phòng để trộm cắp, trước đây cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện như vậy!]
[... Dũng sĩ. ]...
Có thể thấy, cư dân mạng thật sự đang rảnh rỗi, ai nấy đều bắt đầu đoán già đoán non về thứ mà Tiểu Mạt Lị muốn xem, cũng có thể thấy mọi người ai cũng là nhân tài, trí tưởng tượng vô cùng phong phú.
[Quả nhiên là xem sức khỏe mà!], Người đoán Tiểu Mạt Lị muốn xem sức khỏe liền gửi một dòng bình luận vui vẻ, vấn đề tinh thần, sao lại không phải là vấn đề sức khỏe chứ?
Nhưng điều bất ngờ là điều Tiểu Mạt Lị vừa mở miệng nói ra, không phải sự nghiệp cũng không phải tình yêu...
Nhưng rất nhanh sau đó, Tiểu Mạt Lị lại tiếp tục nói:
"Tôi luôn cảm thấy trong phòng của tôi không chỉ có một mình tôi, mà còn có một người khác tồn tại! Mỗi ngày sau khi tôi ngủ thiếp đi, người đó lại đứng bên giường tôi, cứ nhìn tôi chằm chằm..."
"Người đó còn thích đi đi lại lại trong phòng tôi sau khi tôi đã ngủ say, trong lúc ngủ, tôi toàn nghe thấy tiếng bước chân của người đó."
"Thỉnh thoảng tôi còn phát hiện đồ ăn tôi để trong tủ lạnh bị vơi đi, thức ăn mà tôi có thể ăn trong một tuần thường phát hiện ra chỉ hai ngày đã hết sạch... Quần áo tôi để trong tủ, thỉnh thoảng cũng biến mất, bao gồm cả đồ lót của tôi."
Tính cách của Tiểu Mạt Lị có lẽ rất hướng nội và hay e thẹn, lúc nói đến đồ lót của mình, giọng điệu cô ấy mang theo vài phần xấu hổ nhưng vẫn cố gắng nói hết câu. Rõ ràng, so với cảm giác xấu hổ trong lòng, vấn đề mà cô ấy đang đối mặt lúc này còn khiến cô ấy phiền muộn hơn.
"Tôi đúng là chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy người đó nhưng..." giọng Tiểu Mạt Lị có chút kích động:
"Tôi thật sự cảm nhận được, trong phòng của tôi thật sự có người thứ hai tồn tại! Người đó vẫn luôn ở trong phòng nhìn chằm chằm vào tôi..."
[Trải nghiệm của Tiểu Mạt Lị, thật ra trước đây tôi cũng từng có, lúc đó tôi thuê nhà ở ngoài, buổi tối đi ngủ cứ cảm thấy bên giường có người đứng, tôi liền lắp camera trong phòng ngủ, sau đó tôi thấy, mỗi đêm sau khi tôi ngủ say, chủ nhà của tôi đã lén dùng chìa khóa mở cửa phòng tôi. ]
Giọng Tiểu Mạt Lị có chút mệt mỏi nói:
"Vì chuyện này, mỗi ngày tôi đều ngủ không ngon, ăn cũng không ngon... Tôi kể với người khác nhưng ai cũng nói tôi nghĩ nhiều quá, là đang nghi thần nghi quỷ."
Bạn bè nói: Phòng của cậu làm sao có người thứ hai được chứ? Nếu thật sự có người như vậy sao cậu chưa từng bắt gặp?
Tiểu Mạt Lị khóc nấc lên:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền