ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61

[Huhu, sao con gái tôi hôm nay xui xẻo thế nhỉ? Trước đây vận may của em ấy tốt lắm mà?]

[Vận may tốt hay không không quan trọng, chỉ là xót con gái quá, trên đường đi đã gặp bao nhiêu là chuyện không đâu.]

[Tháng này có tiền sinh hoạt phí rồi, donate cho con gái một ít, con gái phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé!]

[? Khó đỡ thật, tôi vừa thấy một học sinh cấp ba mười bảy tuổi gọi một người trưởng thành hai mươi ba tuổi là con gái kìa. Đúng là sống lâu cái gì cũng có thể gặp được!]

[Ha, chuyện khó đỡ hơn phải là tiền sinh hoạt phí một tháng của cô học sinh cấp ba kia lại là một vạn tệ sao? Trong khi tôi đây nai lưng làm việc cả tháng lương chỉ có năm nghìn #icon mặt hề##icon mặt hề#]

Câu nói này quả thực khiến ai nghe cũng đau lòng, ai thấy cũng rơi lệ, không biết đã chạm đến nỗi lòng của bao nhiêu người làm công ăn lương. Trong phút chốc, khán giả trong phòng livestream của Hứa Quy đồng loạt bình luận icon #mặt hề#.

Sau đó, PD đã giúp Hứa Quy dựng xong sạp hàng, toàn bộ đồ đạc của Hứa Quy sau đó đều do anh ta giúp mang tới, nếu không anh ta thật sự sợ cô chỉ cần ngã một cái là mất sạch cả đồ nghề bán hàng. Hứa Quy bước tới cảm ơn anh ta, trong lòng còn ôm một hộp giữ nhiệt.

Tiếp theo, Hứa Quy đi đứng cẩn thận hơn, cuối cùng cũng đến được gầm cầu vượt nơi cô bày hàng. Lúc này, ông cụ đã dọn xong sạp hàng của mình. Thấy Hứa Quy đi tới, ông định mở miệng trêu chọc vài câu nhưng lại thấy quần áo cô lấm lem, trên cánh tay còn có vết trầy xước.

"Cháu bị sao thế này?"

Vẻ mặt ông cụ bỗng thay đổi, sa sầm lại, cất tiếng hỏi:

"Chẳng lẽ trên đường tới đây có kẻ nào bắt nạt cháu à?"

Hứa Quy gật đầu, kể cho ông nghe chuyện mình bị vấp ngã trên đường, suýt bị chậu hoa rơi trúng rồi lại bị kẹt chân xuống hố. Nghe xong một loạt chuyện xui xẻo của cô, khóe miệng ông cụ không khỏi giật giật.

Im lặng vài giây, ông cụ mới nhẹ nhàng hỏi: "Tự ngã?" Giọng điệu đầy nghi hoặc. Thấy vậy, Hứa Quy ngoan ngoãn trả lời:

"Toàn là do cháu tự ngã thôi ạ."

Ông cụ vừa nghĩ ra mười mấy cách để trút giận giúp Hứa Quy: "..."

"… Cháu không phải là thầy bói sao? Chẳng lẽ cháu không tính được hôm nay mình sẽ gặp chuyện gì để mà tránh trước à?"

Lời chất vấn của ông cụ mang theo chút thất vọng, vừa giận vừa tiếc.

Hứa Quy lại chớp mắt, đáp: "Người làm nghề bói toán như chúng cháu thường không xem được cho chính mình, thế nên mới có câu "bói cho người chứ không bói cho mình

" đấy ạ... Nhưng mà tuy không biết cụ thể sẽ gặp chuyện gì, cháu lại biết mấy ngày nay mình sẽ gặp xui nên cháu đã chuẩn bị sẵn cả rồi!"

Nói rồi, cô lấy từ trong túi ra một lọ thuốc đỏ và tăm bông, rất tự hào khoe:

"Thấy chưa, cháu chuẩn bị đầy đủ không? Dù có ngã thêm mấy lần nữa, cháu vẫn có thể tự bôi thuốc kịp thời!"

Ông cụ: "..." Cô còn tự hào nữa cơ đấy? Giây phút này, ông cụ bỗng thấy đau đầu, vì ông đột nhiên phát hiện cô gái nhỏ trước mắt trông có vẻ thông minh nhưng hình như đầu óc lại có hơi đơn giản thì phải? Trông bộ dạng của ông cụ, chỉ cần Hứa Quy nói phải, ông sẽ lập tức xắn tay áo lên đi xử lý cái đứa đã bắt nạt cô.

"Cái này là ông cụ cho tôi đó!"

Hứa Quy hào hứng, trông rất vui vẻ: "Ông bảo đây là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip