Chương 616
Hoàng Oanh vĩnh viễn nhớ đêm đó, nhớ gương mặt dữ tợn của Ngụy Vân Cường, nhớ mẹ chồng đứng gác ngoài cửa, dùng xích sắt khóa chặt cửa lại, còn bà ở trong phòng đập cửa thình thịch, khóc lóc gào thét bảo mẹ chồng thả mình ra. Trong căn phòng đó, bà kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay. Lúc đó, chồng của bà, người đàn ông bây giờ đang xấu hổ phẫn uất nhìn mình lại còn đang ở ngoài tiêu dao, làm cái mà ông gọi là chuyện làm ăn lớn.
Còn về mẹ chồng của Hoàng Oanh, lần nào bà ta cũng ở nhà nhưng đối với tất cả những gì Hoàng Oanh phải chịu đựng, bà ta lại vui mừng khi thấy mọi việc diễn ra đúng ý mình.
Và sau ngày hôm đó, chuyện như vậy đã xảy ra không chỉ một lần, chỉ cần tìm được cơ hội, Ngụy Vân Cường sẽ động tay động chân với bà, chỉ cần Ngụy Vân Khai không có nhà, ông ta sẽ ép buộc Hoàng Oanh quan hệ với ông ta.
Ban đầu, bà không nói chuyện này ra, chỉ là vì sợ hãi, sợ sau khi nói cho người khác biết sẽ phải chịu ánh mắt khác thường của người khác, sẽ bị người khác ghét bỏ, còn về sau không nói, đó là vì bà đã nhìn thấu bộ mặt thật của người đầu ấp tay gối.
Nếu Hoàng Oanh biết được suy nghĩ trong lòng Ngụy Vân Khai, có lẽ sẽ nói cho ông biết, bản thân bà đã sớm điên rồi, sớm đã điên từ cái ngày bị người anh trai tốt của ông cưỡng hiếp, bị người mẹ tốt của ông sỉ nhục rồi.
"Ha, chuyện này thật quá hoang đường nhưng chuyện hoang đường như vậy cứ thế mà xảy ra."
Hoàng Oanh cười một cách kỳ quái:
"Cuối cùng, tôi đã có thai, haha, ông biết tôi có thai xong, lại vui mừng đến vậy la lên rằng ông có con trai rồi, vui đến mức còn lấy tiền mua cho tôi một căn biệt thự..."
Lúc này, bà lại cười lên, bà nhìn Ngụy Vân Khai, gương mặt dịu dàng lộ ra vài phần vui sướng méo mó, bà nói:
"Ông có biết không, lúc đó nhìn dáng vẻ vui mừng của ông, tôi cũng cảm thấy rất vui đó!"
"Ha, lúc đó tôi đã nghĩ, Ngụy Vân Khai ông tự cho mình thông minh một đời, lợi hại hơn bất cứ ai trên đời, nhưng ông lại không biết đứa con trong bụng tôi lại không phải là của ông!"
"Không chỉ đứa này, đứa tiếp theo, rồi đứa tiếp theo nữa... đều không phải của ông! Bởi vì Ngụy Vân Khai ông là một kẻ bị chứng vô tinh, cả đời này đều không thể sinh con!"
"Nói cho ông?"
Hoàng Oanh nhìn ông, cười mỉa mai:
"Nói cho anh rồi thì có thể thế nào? Ông sẽ vì tôi mà tống anh trai ông, mẹ ông vào tù sao? Tôi nói cho ông biết, ông sẽ không làm vậy đâu!"
"Bao nhiêu năm nay, chẳng phải đều là như vậy sao..."
Bà chất vấn ông, rồi lại cười khẩy một tiếng, nói:
"Có lẽ lúc mới biết chuyện này, ông sẽ đau khổ, sẽ phẫn nộ, sẽ thương xót tôi nhưng qua một thời gian, có lẽ ông sẽ bắt đầu ghét bỏ tôi, ghét bỏ tôi đã bị anh trai ông ngủ qua!"
Nghe vậy, ánh mắt Ngụy Vân Khai lóe lên, nói giọng thiếu tự tin:
"... Sao bà lại nghĩ về tôi như vậy? Sao tôi có thể làm thế được?"
Nhìn vẻ mặt đau khổ của Ngụy Vân Khai, Hoàng Oanh lẩm bẩm:
"Thật ra tôi vẫn luôn chờ đợi ngày này..."
Chờ đợi sự thật được phơi bày, xem Ngụy Vân Khai sẽ đau khổ và phẫn nộ đến thế nào... Cảnh tượng trước mắt này, bà đã từng vô số lần ảo tưởng, mỗi lần chỉ cần nghĩ đến, đáy lòng bà sẽ dâng lên vài phần khoái cảm gần như là trả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền