ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 653

Theo lời bà cụ, bà mệnh không tốt, trung niên mất chồng, một mình nuôi nấng ba đứa con lo cho chúng ăn học, cưới vợ gả chồng sinh con, vất vả cả một đời. Hiện tại bà đang ở với con trai cả, giúp con trai trông cháu nội.

"Tôi đã vất vả vì chúng nó hơn nửa cuộc đời, sau khi bố chúng nó mất, tôi sợ đi bước nữa, người đàn ông sau này sẽ đối xử không tốt với chúng nó nên cho dù cuộc sống có khổ cực khó khăn thế nào, tôi đều cắn răng chịu đựng, không hề nghĩ đến chuyện sống chung với ai."

"Mãi mới đến lúc chúng nó đều cưới vợ gả chồng cả rồi, chuyện của tôi cuối cùng cũng xong nhưng đợi chúng nó sinh con, tôi lại phải trông cháu nội, trông cháu ngoại!"

Vẻ mặt bà cụ có chút mông lung:

"Cả cuộc đời này của tôi dường như chỉ xoay quanh chúng nó, xoay quanh chúng nó xong, bây giờ lại bắt đầu xoay quanh con của chúng nó... Tôi mà có ý kiến là chúng nó có cả một tràng để nói với tôi, nói bà nhà người ta thế này thế nọ, nói đó cũng là cháu nội cháu ngoại của tôi, sao tôi lại có thể không quan tâm như vậy?"

Bà cụ thở dài, nói:

"Tôi nghĩ hai chúng tôi sống chung với nhau, ngày thường có chuyện gì cũng có thể đỡ đần nhau, đi đâu cũng có bạn có bè, vậy cũng không cần các con phải chăm sóc nhiều nhưng con trai tôi chúng nó lại cứ không đồng ý chuyện này."

Đối tượng của bà... bà cụ gọi như vậy là người bà gặp được lúc khiêu vũ ở quảng trường. Đối phương là một giáo viên về hưu, vợ cũng đã mất nhiều năm, hai người trò chuyện một thời gian, đều cảm thấy rất hợp nhau nên đã có ý định góp gạo thổi cơm chung. Bà cụ muốn xem nhân duyên của mình cũng không phải là không có lý do.

"Chúng nó nói tôi đã từng này tuổi rồi, còn bày vẽ mấy thứ này, không thấy xấu hổ à!"

Bà cụ sụt sịt mũi, nói:

"Tại sao tôi phải thấy xấu hổ chứ? Tôi không trộm không cắp, chỉ là hẹn hò với người ta, lại còn đàng hoàng chính đáng, tôi có gì mà phải xấu hổ?"

"Nhưng mà, nhưng mà..."

"Nhưng bây giờ, ba đứa con đứa cần cưới đã cưới, đứa cần sinh con đã sinh, tôi đã ở vậy bao nhiêu năm rồi nên chỉ muốn tái hôn, lẽ nào tôi đã phạm phải luật trời gì sao? Sao đứa nào cũng phản đối? Còn nói tôi không đàng hoàng, nói ra ngoài người ta cười cho."

"Tôi chỉ là tìm đối tượng thôi mà? Sao lại không đàng hoàng, sao lại mất mặt? Lẽ nào tôi già rồi đi tìm đối tượng, chính là không đàng hoàng? Trên đời này làm gì có chuyện như vậy?"

Bà cụ nói đến cuối cùng, vừa giận vừa gấp, vừa buồn vừa khổ, trực tiếp bắt đầu rơi nước mắt, khiến người ta không khỏi cảm thấy có chút xót xa.

Viên Lộ thấy vậy vội lấy khăn giấy đưa cho bà, nhẹ nhàng nói:

"Dì lau nước mắt đi ạ, có lẽ con cái của dì cũng là lo lắng dì gặp phải người không tốt..."

Nghe vậy bà cụ lại nói:

"Chúng nó đâu phải sợ tôi gặp người không tốt? Rõ ràng là sợ tôi gả đi rồi, không có ai trông con cho chúng nó! Ha, mọi người nói xem, trước đây lúc chúng nó chưa cưới, tôi phải nuôi chúng nó lớn, lo cho chúng nó ăn học, còn gây dựng gia nghiệp cho chúng nó, nhìn chúng nó cưới vợ gả chồng sinh con..."

Bà cụ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng rốt cuộc là không đúng ở đâu, bà cũng không nói được, bởi vì những người bạn già xung quanh cuộc sống cũng đều như vậy lúc trẻ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip