Chương 691: Ngoại truyện
Sau khi nghe nói có một bé gái hơn tám tuổi rơi xuống giếng, một đám người phát ra một tiếng kêu kinh ngạc, sau đó lại càng thêm căng thẳng.
Có lẽ là do cô đột nhiên im lặng, ngay lúc này, Lộ Bách Dịch ở phía trên gọi xuống dưới một tiếng:
"Tiểu Quy? Em không sao chứ?"
Hứa Quy ngẩng đầu, đứng dậy hét lên trên:
"Em không sao, đứa trẻ cũng không sao!"
Âm thanh hai bên nghe có chút không rõ, Hứa Quy dứt khoát lấy điện thoại gọi thẳng cho Lộ Bách Dịch, dù sao dưới này cũng có sóng. Đợi điện thoại thông, cô nói sơ qua tình hình của mình ở đây.
Cô không phải là bác sĩ cũng không biết đứa trẻ đã gặp phải vấn đề gì, càng không dám tùy tiện đụng vào nên chỉ có thể ngồi xổm ở một bên, chờ nhân viên cứu hộ liên quan đến.
"Chẳng trách chỉ có mình mới cứu được."
Hứa Quy lẩm bẩm, đau lòng chia hơn một nửa vận may của mình cho đứa trẻ.
Đây chính là vận may cô tích góp hai năm trời, trong nháy mắt đã mất hơn một nửa, sau này mình còn bị xui xẻo nữa.
Nhưng mà vận may so với mạng người, mạng người chắc chắn quan trọng hơn, vận may sau này cô còn có thể từ từ tích góp... cũng chính vì mạng người quan trọng, cho nên cứu người mới cần đến hơn nửa vận may mà cô đã tích góp.
Lúc này lại cảm nhận hơi thở của đứa trẻ, so với trạng thái yếu ớt gần như không cảm nhận được lúc đầu, hơi thở của đứa trẻ đã mạnh hơn không ít, ngay cả mạch đập cũng mạnh hơn vừa rồi.
Tuy không thể làm cho cơ thể đứa trẻ lành lại nhưng như vậy chắc chắn sẽ không chết.
Xác định được điểm này, Hứa Quy yên tâm rồi.
Nhân viên cứu hỏa đến rất nhanh, đợi họ đến, Hứa Quy đã từ trong giếng trèo lên, sau khi nói sơ qua tình hình bên dưới với họ, nhân viên cứu hỏa lập tức xuống giếng tiến hành cứu viện.
Còn cảnh sát và xe cứu thương cũng đã đến nơi. Lúc này khu vực này vô cùng náo nhiệt, các cư dân khác trong khu nghe tin đều men theo tiếng động tìm đến, một đám người vây quanh gần đó tò mò nhìn, lại cùng nhau thảo luận xem đã xảy ra chuyện gì.
Độ khó cứu viện của chuyện này thực ra không lớn, chỉ là đứa trẻ đang trong tình trạng hôn mê cũng không biết là có vấn đề ở đâu, chỉ sợ tùy tiện động đậy sẽ làm nặng thêm vết thương của con bé, người chưa cứu được, ngược lại còn hại người, cho nên việc cứu viện càng thêm cẩn thận.
"Em không sao chứ?"
Lộ Bách Dịch căng thẳng nắm tay cô nhìn khắp người cô từ trên xuống dưới:
"Có bị thương ở đâu không?"
Lộ Bách Dịch vốn còn đang lo lắng trên người cô có bị thương ở đâu không, thấy cô nhìn mình cười khúc khích, không khỏi lộ vẻ bất đắc dĩ.
Trái lại là Lộ Bách Dịch... cô nhìn bộ dạng để trần thân trên của đối phương, lại có chút không nhịn được cười.
Lộ Bách Dịch này phong thái nho nhã, Hứa Quy đã từng thấy bộ dạng anh mặc vest chỉn chu cũng từng thấy anh mặc áo thun, cả người trong bộ đồ thể thao rộng rãi, nhưng cô chỉ duy nhất chưa từng thấy bộ dạng anh cởi trần.
Hứa Quy nói:
"Anh đừng lo cho em nữa, anh xem em này, không phải là không sao sao?"
Hứa Quy lắc đầu: "Không có."
Anh đưa tay gỡ mảnh vải áo thun dính đầy rỉ sét trên tay Hứa Quy ra, nói:
"Anh đang lo cho em, em lại nhìn anh mà cười..."
Chỉ là trong giếng rất bẩn, trên người cô không tránh khỏi bị bẩn thỉu, khắp nơi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền