Chương 74
Dì Đoàn Tử vốn có thể giữ được bình tĩnh, trước mặt đứa trẻ, bà không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi cũng sợ sẽ làm tổn thương nó. Nhưng khi nhìn thấy hai anh em Ngô Đình Đình và Ngô Hào, nỗi oán hận vì bị lừa dối bao năm qua, sự vất vả và mịt mờ khi đi khắp nơi tìm con, cùng với nỗi đau đớn vì mất con bấy lâu... tất cả cảm xúc vào khoảnh khắc này đều dồn dập ùa về.
"Các người còn muốn lừa tôi sao?"
Dì Đoàn Tử gần như hét lên trong uất nghẹn, giọng bà vang lên:
"Nó rõ ràng là con trai của tôi, là Học Nhai của tôi..."
Bà gần như không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
Ngô Đình Đình chắn trước mặt con trai, vẻ mặt hung dữ nhìn dì Đoàn Tử, gằn giọng hỏi:
"Lý Như, cô muốn làm gì? Ai cho phép cô lại gần con trai tôi?"
Dì Đoàn Tử giơ tay lên, lần lượt chỉ vào hai anh em, gằn từng chữ:
"Chính cả nhà các người đã ôm con trai tôi đi rồi lừa tôi rằng nó bị lạc mất!"
Quan trọng nhất là con trai bà bị lạc lúc mới một tuổi, mà trẻ con mỗi tuổi một khác, đến khi bốn tuổi thì đã khác xa so với lúc một tuổi rồi. Thế nhưng, sự thật là bà không có cơ hội nhìn thấy con lớn lên, chỉ vì một câu
"con bị lạc rồi"
, mà con của bà đã không còn nữa. Bà vẫn còn nhớ khi con chào đời, dì đã ôm ấp biết bao kỳ vọng và yêu thương. Bà đặt tên con là Học Nhai, lấy từ
"biển học vô bờ"
, vì bà hy vọng sau này con sẽ trở thành một người có học thức.
Nhưng ai có thể ngờ, ai có thể ngờ được chứ!! Đứa bé không hề bị lạc, mà bị chính gia đình nhà chồng ôm đi, để rồi bốn năm sau quay về, lại biến thành con trai của cô em chồng.
Ai mà ngờ được, ai có thể ngờ được rằng đứa con này của cô em chồng lại chính là đứa con thất lạc của mình?
Nghĩ đến việc bao nhiêu năm qua, đứa trẻ ấy hóa ra vẫn luôn ở bên cạnh mình, lòng dì Đoàn Tử đau như cắt, nước mắt lại càng không kìm được mà tuôn rơi lã chã, cảm xúc gần như vỡ òa.
Lâm Bác Văn lại không hề biết nội tình, cậu ngơ ngác hỏi:
"Mợ ơi, mợ sao thế ạ?"
Sao mợ cứ lúc thì ôm mặt mình nói những lời kỳ lạ, lúc lại bắt đầu khóc thế này.
Dì Đoàn Tử xoa đầu cậu bé:
"Con ngoan... Đi, mợ dẫn con đi ăn cơm nhé."
Nghe vậy, Lâm Bác Văn lại tỏ vẻ khó xử, từ chối:
"Thôi ạ mợ, con phải về nhà ăn cơm, nếu con không về, mẹ con..."
Dì Đoàn Tử mấp máy môi, bà muốn nói, ta không phải là mợ con, ta là mẹ ruột của con, ta mới là mẹ đẻ của con!! Thế nhưng, lời đến đầu môi, đôi môi bà lại run rẩy, cuối cùng thốt ra lại là:
"... Không có gì, chỉ là mợ nhớ con quá, rất rất nhớ con nên khi gặp được con, mợ vui đến phát khóc thôi."
Bà sợ Lâm Bác Văn không thể chấp nhận được sự thật này.
Lâm Bác Văn ngây ngô nói:
"Mợ mà nhớ con thì có thể gọi điện cho con mà, con có đồng hồ điện thoại đây này."
Cậu bé giơ cổ tay có đeo đồng hồ lên.
"... Mẹ?" Lâm Bác Văn vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc gọi một tiếng, tuy chỉ là bóng lưng nhưng bóng lưng của mẹ thì cậu vẫn nhận ra.
Lời của Lâm Bác Văn chưa dứt, một giọng nói quen thuộc vừa kinh ngạc vừa giận dữ đã vang lên bên tai: "Lý Như!"
Cậu còn chưa kịp định thần thì đã cảm thấy cánh tay bị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền