Chương 37.1: Cá đã cắn câu, hạ màn
Nhờ sự nỗ lực của mọi người, mấy ngày nay việc buôn bán ngày càng tốt đẹp. Hứa Tri Nam còn tăng tiền công cho mọi người. Ngưu nương tử cũng có thể về sớm hơn một chút để đi tán gẫu. Mà giờ này khắc này, xưởng đậu hũ cũng đã bán gần hết hàng. Gần đây có người cuối cùng cũng nhận ra cơ hội làm ăn, sáng sớm đã đến xưởng đậu hũ này mua sỉ mấy mẻ đậu hũ, mang đến mấy thôn làng xa hơn một chút để bán, thậm chí bán cho cả những nhà trong núi, sau khi thấy có lời thì lại càng đến nhiều hơn. Hứa Tri Nam vô cùng hài lòng, nếu người đến mua sỉ ngày một nhiều hơn, nàng cũng có thể giao hẳn mảng kinh doanh này cho người khác để chuyên tâm làm những nhiệm vụ khác.
Đột nhiên, có một người thím lén lén lút lút ghé sát lại, ghé vào tai Ngưu nương tử thì thầm điều gì đó. Trong khoảnh khắc, hai mắt Ngưu nương tử sáng rực lên. Cũng bởi vậy, đậu hũ hôm nay đã được mấy người bán rong lẻ tẻ mua hết sạch. Vừa hay đậu hũ cũng đã bán xong, bà ấy xin Hứa Tri Nam ứng trước tiền công hôm nay rồi dẫn theo một đám các bà các cô hưng phấn bỏ đi. Thấy vậy, Hứa Tri Nam lập tức đuổi theo đám người.
Hứa Tri Nam làm bộ như mình không hiểu các bà ấy đang nói gì. Các bà các cô lúc này mới yên lòng, cũng phải, đứa bé con như vậy thì hiểu được cái gì chứ. Đám đông tan đi, Hứa Tri Nam mới tựa vào khung cửa nhìn ra xa. Tốt lắm, cá sắp cắn câu rồi!
Tại nhà Hứa gia, thấy cả nhà chú Hai đã ra đồng, Vương thị lại nói là không khỏe rồi về phòng nghỉ ngơi, Vương Xuân Hoa cố nén sự kích động trong lòng, lặng lẽ đẩy cửa ra. Trong lòng bà ta còn giắt tờ công thức Hứa Tri Nam làm rơi buổi sáng. Nhìn bốn phía không một bóng người, bà ta liền đi về phía nơi đã hẹn gặp.
Trong lòng Ngô nương tử đột nhiên dấy lên một linh cảm chẳng lành, không biết vì sao, bà ta dường như biết Vương Lai Phúc đã đi đâu. Thế là bà ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức xoay người, lại đi về phía thôn Hứa Gia. Dọc đường đi, Ngô nương tử dáo dác nhìn quanh các góc khuất, nhưng lại bất ngờ gặp phải người hàng xóm vừa mua đậu hũ xong đang định về nhà.
"Ủa, Ngô nương tử vừa rồi đi vội vàng như vậy, tôi còn tưởng trong nhà có chuyện gì lớn lắm. Sao giờ lại quay lại thế?"
"Đúng vậy, đúng vậy."
Ngô nương tử cười ha hả, nói rằng mình vừa mua đậu hũ làm rơi thứ gì đó, muốn quay lại lấy, nói xong liền vội vã bỏ đi. Người hàng xóm nhìn bóng lưng bà ta rời đi, chớp mắt mấy cái rồi lặng lẽ bám theo.
Ngô nương tử nổi giận đùng đùng về đến nhà, đặt mạnh cái rổ xuống, liền định tìm Vương Lai Phúc đòi một lời giải thích. Nhưng bà ta tìm khắp nhà cũng không thấy Vương Lai Phúc đâu, hôm nay anh ta căn bản là không có ở nhà.
"Mẹ, Lai Phúc đâu rồi ạ?" Giọng Ngô nương tử vẫn còn hằn học.
"Nó ra ngoài rồi. Mấy ngày nay con không có nhà, nó bảo muốn tìm việc gì đó làm để kiếm thêm chút tiền, đi từ sáng sớm mà giờ vẫn chưa thấy về." Mẹ chồng bà ấy nhìn bà ấy với vẻ bực bội, sáng sớm tinh mơ đi đâu một chuyến mà về nhà mặt mày lại đùng đùng sát khí thế này.
"Này, biết đâu là do Vương Lai Phúc trong lòng có quỷ thì sao."
"Có quỷ gì chứ, chẳng lẽ hắn ta và người được cứu có gian tình à?"
"Cô đừng nói, hồi Vương Xuân Hoa chưa xuất giá, tôi đúng là có nhìn thấy hai người họ đi lại khá thân thiết đấy."
"Chuyện này mà cô cũng biết à?"
"Chà, người thường tôi còn không thèm nói cho biết đâu đấy."
Một nhóm các bà các cô xúm lại với nhau, người một lời ta một câu, nói chuyện khí thế ngất trời, càng nói càng lúc càng khó nghe. Hứa Tri Nam ho khan hai tiếng, ngăn các bà ấy tiếp tục lan man, nhắc nhở các thím mau mua đậu hũ về nhà nấu cơm. Các bà các cô lúc này mới tiếc nuối im miệng, lúc mua đậu hũ mới mãi sau mới nhận ra Hứa Tri Nam chính là cháu gái của Vương Xuân Hoa, lập tức có chút chột dạ.
"Cái đó, Đại Nha à, mấy thím toàn nói bậy nói bạ thôi. Đừng để bụng nhé!"
Ngưu nương tử nhìn thấy con bé con như nàng, liền nghiêm mặt lại: "Trẻ con trẻ cái, không phải chuyện gì cũng hóng hớt được đâu, mau về đi!"
Hứa Tri Nam nói thế nào cũng không chịu đi, trong lúc mấy người giằng co, đột nhiên nghe thấy một tiếng hét lớn.
"Vương Lai Phúc! Mày còn dám trốn à! Đứng lại cho bà! Hôm nay bà đây mà không đánh gãy cái chân thứ ba của mày thì bà đây không mang họ Ngô!"
Mọi người bỗng dưng nhìn thấy hai bóng người như chim sợ cành cong từ trong cánh rừng vọt ra, mơ hồ có thể thấy phía sau còn có một người phụ nữ khỏe mạnh đang đuổi theo. Mấy thím nhiều chuyện nhìn nhau một cái, xắn tay áo lên, chuẩn bị hai bên chặn lại.
"Tuy rằng trên mặt ai cũng lộ vẻ hóng kịch vui, nhưng miệng thì luôn miệng nói những lời lẽ đầy chính nghĩa: "Thật đáng thương cho Ngô nương tử, lại vớ phải người chồng như vậy, thím đây vốn có lòng tốt, gặp phải chuyện dơ bẩn thế này, sao cũng phải ra tay giúp một phen."
Ngưu nương tử hai mắt sáng rực, đi đầu làm gương, bất ngờ nhảy ra, chặn ngang đường, phối hợp với những người khác tóm gọn hai kẻ kia. Hai người họ vốn đã hoảng loạn, nay lại đột nhiên xuất hiện đội quân các bà các cô càng khiến họ sợ đến hồn phi phách phách. Dù đã bị bắt lấy, hai người vẫn không quên cúi đầu, che mặt đi, không muốn quay người lại.
Hứa Đại Hoa đi tới cửa. Nhìn chằm chằm bóng lưng mẹ mình rời đi, trong lòng nàng ta lóe lên vô số ý nghĩ, suy tư một lát rồi cũng nhấc chân đi theo.
Ngưu nương tử vì Hứa Tri Nam vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp để cổ vũ tinh thần, nên khi đẩy mạnh việc bán hàng thì đúng là không từ thủ đoạn nào: lôi kéo người thân, kể lể tình nghĩa, quảng cáo rùm beng, dỗ ngọt được người nào hay người đó.