Chương 96.1: Nhập vai Thanh Đạo Tử
Hứa Tri Nam sắp xếp cho Đỗ Chương xong liền rời đi. Đỗ Chương nhếch mép, quả là tự tin, cũng có chút thú vị đấy. Không thể không thừa nhận, hắn quả thực có chút bị phép khích tướng này kích động. Cứ như vậy, Đỗ Chương tạm thời ở lại tiệm đồ gỗ.
Vừa bước ra khỏi cửa lớn của cửa hàng, Hứa Tri Nam liền nhìn thấy mấy lão ăn mày đang tụ tập lại với nhau, chính giữa là lão ăn mày đang ngáy khò khò ngủ say, trước mặt ông ta còn đặt một chiếc bát vỡ. Đến gần nhìn thử, trong chiếc bát kia chẳng có gì cả. Một cỗ xe ngựa đi ngang qua, một nha hoàn tuân lệnh chủ tử ném vào trong đó hai đồng xu.
Hai tiếng "loảng xoảng" vang lên, số tiền đồng trong chiếc bát vỡ đó đã bị một tên ăn mày khác cướp mất. Vậy mà mí mắt của lão ăn mày kia cũng không hề nhúc nhích, vẫn còn đang ngáy khò khò ngủ say. Hứa Tri Nam liếc nhìn tên ăn mày cướp tiền, có chút quen mắt.
"Ồ, đây không phải là Sở chưởng quỹ sao?"
Nghe thấy giọng nàng, Sở Thiên cứng người:
"Cô nhận nhầm người rồi."
Nhưng Hứa Tri Nam không thể nào nhận nhầm người được. Bởi vì hệ thống đã hiển thị:
[Phát hiện đối tượng mô phỏng: Sở Thiên, 10 lượng. ]
Lần đầu tiên nhìn thấy chi phí mô phỏng có thể thay đổi như vậy, Hứa Tri Nam trầm ngâm suy tư, đưa tay xoa cằm. Khoan đã, sao lại biến thành 10 lượng rồi? Ban đầu không phải là 1 lượng sao?
Tên ăn mày cẩn thận giấu đồng tiền vào trong lòng, thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên lại thấy Hứa Tri Nam, hắn hoảng sợ, lập tức cúi đầu, co người lùi lại.
Thấy nàng chậm chạp không đi, Sở Thiên có chút tức giận, định phất tay đuổi nàng:
"Đã nói ta không phải Sở chưởng quỹ gì đó rồi, mau đi đi."
Hắn chỉ vào lão ăn mày:
"Thấy người bên cạnh ta đây không? Ông ấy chính là bang chủ Cái Bang của chúng ta đấy! Nếu ngươi mà đánh thức ông ấy dậy, thì cứ liệu hồn mà chịu đòn đi!"
Lúc này, bụng Sở Thiên cũng đúng lúc kêu lên vài tiếng. Nghĩ đến việc Hứa Tri Nam nhìn mình diễn trò như xem khỉ, trong lòng Sở Thiên một cục tức không nuốt trôi cũng không nhổ ra được. Hắn móc hai đồng xu trong lòng ra, dường như muốn tỏ ra cứng rắn mà ném xuống, nhưng cuối cùng vẫn vì cái bụng đói meo mà phải nhịn lại.
Hắn nặng nề đấm mạnh xuống đất.
Biểu cảm trên mặt Sở Thiên thay đổi liên tục. Hồi tưởng lại tất cả những gì vừa xảy ra, hắn cảm thấy như mình vừa phải chịu một sự sỉ nhục lớn lao. Mối nhục ngày hôm nay, sau này nhất định sẽ trả đủ!
Hứa Tri Nam ngẩn người, quyết định mô phỏng một lần xem thử.
[Mô phỏng kết thúc. ]
"Đi thôi, Sở chưởng quỹ, hẹn gặp lại nhé."
Sở Thiên đang ngồi dưới đất: ???
Trước đó, lão ăn mày này mới đến đây mấy hôm trước, đã một mình đánh gục cả đám ăn mày định cướp tiền của ông. Sở Thiên cũng chính vì thấy ông ta không dễ đụng vào nên mới nép mình bên cạnh, cốt để tránh bị những tên ăn mày khác bắt nạt. Thỉnh thoảng còn nhân lúc ông ngủ mà "thó" trộm vài đồng xu.
Có lẽ tiếng nói của họ quá lớn, lão ăn mày từ từ tỉnh giấc. Ông đứng dậy sờ sờ cái bụng đang kêu ọt ọt.
"Ấy, Hứa cô nương, sao cô lại đến đây?"
Lão ăn mày vẻ mặt vui mừng đứng dậy, còn không quên nhặt chiếc bát vỡ trên mặt đất lên.
Hứa Tri Nam nở một nụ cười với Sở Thiên đang mặt mày khó coi, rồi quay đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền