ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Lữ Bố Hệ Thống Nhân Sinh

Chương 736. Bị Lừa

Chương 736 - Bị Lừa

Mỹ Lợi Kiên, một quốc gia tự xưng là tự do, dân chủ và bình đẳng. Nhưng chỉ khi đặt chân đến đây mới thấy, cái gọi là tự do của họ không hề bình đẳng, điều này là dĩ nhiên.

“Phi ngã tộc loại kỳ tâm tất dị” – đó là đặc điểm bài ngoại của bất kỳ dân tộc nào, không chỉ riêng người Hán.

Dĩ nhiên, lúc này Mỹ Lợi Kiên vẫn chưa mạnh mẽ, ít nhất so với Pháp và Anh thì vị thế của họ không nổi bật, thậm chí còn thiếu đi sức ảnh hưởng, đóng vai một “người tốt” trong những tranh chấp giữa các quốc gia châu Âu.

Lữ Bố chọn Mỹ Lợi Kiên vì nhìn thấy địa thế ưu việt và vẻ ngoài khiêm tốn nhưng thực chất đầy tham vọng của quốc gia mới thành lập này. Hiện tại vận mệnh của họ đang ở thời kỳ thịnh vượng, chỉ cần một cơ hội, có lẽ họ sẽ trở thành bá chủ thiên hạ trong tương lai.

Vì sao nói họ đầy tham vọng? Điều này có thể thấy từ việc Mỹ Lợi Kiên không ngừng tự tô vẽ mình trước các nước, nhấn mạnh tính hợp pháp trong việc lập quốc của họ, nói rằng cuộc chiến của họ là vì tự do và dân chủ.

Nhưng khi tìm hiểu kỹ về lịch sử lập quốc của Mỹ Lợi Kiên, sẽ thấy rằng ban đầu, khi còn là thuộc địa của Anh, cuộc chiến giành độc lập chỉ vì Anh muốn thu thuế từ Mỹ Lợi Kiên; còn cuộc nội chiến Bắc - Nam với danh nghĩa giải phóng nô lệ chỉ là cái cớ, thực chất vì thuế quan cao gây tổn thất cho lợi ích của chủ nô miền Nam. Việc giải phóng nô lệ chẳng qua chỉ là chuyện “tiện thể”. Thậm chí, đời sống của những người nô lệ sau khi được “giải phóng” không tốt hơn khi còn là nô lệ, có khi còn tồi tệ hơn.

Các chủ nô, dù sao cũng đã bỏ tiền mua nô lệ, nên không nỡ đánh đập họ thật sự. Nhưng sau khi giải phóng, các nhà tư bản miền Bắc chẳng màng đến sự sống chết của họ, muốn sống thì phải làm việc đến kiệt sức. Có thể nói, cuộc sống của các nô lệ khi ấy chẳng hề “tự do” hơn chút nào, chỉ vì đánh vào lợi ích của chủ nô mà khiến cuộc chiến trở nên có vẻ chính nghĩa.

Thực chất, cuộc nội chiến chỉ là cuộc tranh chấp lợi ích, người thắng không đẹp đẽ như họ nói, kẻ thua cũng không hoàn toàn là tà ác.

Dĩ nhiên, cuộc chiến lập quốc của Mỹ Lợi Kiên có thật sự “hoàn hảo” như họ nói hay không chẳng liên quan nhiều đến cha con Lữ gia khi vừa đặt chân đến Cựu Kim Sơn, nhưng địa vị của Hoa kiều tại đây không hơn gì người nô lệ ngày trước, có khi còn tệ hơn.

Tìm việc làm để sinh sống không khó, nhưng muốn tham gia vào tầng lớp tư bản, ngay cả khi có tiền cũng chỉ bị coi như con cừu béo chờ bị vặt lông! Lữ gia muốn đặt chân tại Mỹ Lợi Kiên quả không dễ dàng.

Lữ Thư Hiền bây giờ có hối hận cũng đã muộn, nhìn đứa con trai đang điềm nhiên lật từng trang báo tiếng Anh, ông chỉ cho rằng nó đang tỏ ra bình tĩnh. Ông vỗ nhẹ lên đầu nó, cười nói: “Chớ sợ, vạn sự có phụ thân đây.”

Lữ Bố ngẩng đầu, nhìn ông bằng ánh mắt khó hiểu, rồi lại cúi xuống đọc báo tiếp. Hành trình trên biển thật nhàm chán, nhất là ở khoang hạng ba, nơi đây hoàn toàn tách biệt với giới thượng lưu, thậm chí còn có lưới sắt ngăn cách. Tuy nhiên, con tàu này quả thật rất lớn!

“Ngài Johnny, ngài đã nói sẽ đưa chúng tôi đến Cựu Kim Sơn, sao giờ lại đến Luân Đôn?” Lữ Thư Hiền kéo tay một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip