ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Lữ Bố Hệ Thống Nhân Sinh

Chương 745. Va Chạm

Chương 745 - Va Chạm

“Đi dạo chút chăng? Ngươi đã làm việc liên tục hai ngày không nghỉ rồi. Tuy nhìn ngươi có vẻ khỏe mạnh, nhưng làm một việc quá lâu sẽ dễ khiến con người trở nên cáu gắt.” Sau bữa tối, Andrew đề nghị với Lữ Bố. Điều này khiến hắn cảm thấy thú vị. Rõ ràng đối phương chỉ là một đứa trẻ, thậm chí có lẽ còn chưa đến năm tuổi, nhưng khi tiếp xúc thì lại khó mà coi đó là một đứa trẻ năm tuổi thực sự, dù là về suy nghĩ hay năng lực.

Lữ Bố gật đầu, hắn cũng muốn ra ngoài hít thở một chút.

“Ở phương Đông, có nhiều người giống như ngươi không?” Andrew tò mò nhìn Lữ Bố. Hắn chưa từng đến phương Đông, tuy rằng hiện nay do sự yếu kém và tham nhũng của triều đình nhà Thanh khiến người Hoa ở nước ngoài thường có địa vị thấp, nhưng dù sao trước khi các thế lực phương Tây xâm nhập vào Hoa Hạ, hình ảnh Hoa Hạ hùng mạnh đã tồn tại hàng ngàn năm, vẫn có rất nhiều người tôn kính, coi Hoa Hạ là một con sư tử đang ngủ say, thần bí và hùng mạnh!

“Chắc là không nhiều.” Lữ Bố lắc đầu. Đừng nói là đứa trẻ bốn, năm tuổi, ngay cả những người trưởng thành đạt đến trí tuệ như hắn hiện tại, đến nay Lữ Bố vẫn chưa từng thấy qua.

“Điều đó khiến ta thở phào nhẹ nhõm,” Andrew đùa: “Nếu phương Đông đều là những người như ngươi, ta sẽ phải lo lắng cho đồng bào của mình mất.”

Hiện nay có rất nhiều người Anh, Mỹ sinh sống tại Hoa Hạ.

Lữ Bố đi lên boong tàu, gió lạnh thổi tới khiến hắn tỉnh táo hơn. Đối với trò đùa của Andrew, hắn không cảm thấy vui vẻ. Dù đây chỉ là một thế giới mô phỏng, nhưng tình cảnh của người Hoa vẫn khiến hắn không thoải mái.

“Đây chính là biển băng mà ngươi nói sao?” Lữ Bố đứng trước mũi tàu, dưới ánh trăng, thỉnh thoảng có thể thấy các tảng băng lớn nhỏ khác nhau phản chiếu ánh sáng trong làn sóng cuộn trào.

“Đúng vậy, sáng nay chúng ta đã tiến vào vùng biển băng. Ở đây nhiệt độ rất thấp, nhất là vào ban đêm.” Andrew đứng sau lưng Lữ Bố, nhìn ra biển đen thẫm, nơi những tảng băng lấp lánh gợi cho Lữ Bố nhớ đến miếng bánh kem trái cây vừa ăn lúc nãy trong phòng ăn.

“Tốc độ này rất nguy hiểm!” Lữ Bố nhíu mày, ánh mắt hắn nhìn xa thấy một tảng băng khổng lồ. Mắt thường khó mà nhìn thấy trong đêm tối, nhưng hắn có thiên phú “Thần Chi Song Mục”, thị lực gấp ba người thường, có thể nhìn rõ mọi vật bất kể ngày đêm và nhạy bén trong việc quan sát các chuyển động. Cảm giác bất an trong hắn lại càng mãnh liệt khi thấy tảng băng kia.

“Yên tâm, tháp quan sát có ống nhòm, nếu có tảng băng lớn nào sẽ lập tức phát hiện và cảnh báo. Còn nếu chỉ là những tảng băng nhỏ, con tàu này có thể đâm xuyên qua hoặc nghiền nát chúng!” Andrew mỉm cười đáp.

“Phía trước, cách đây khoảng mười hải lý có một tảng băng lớn!” Lữ Bố không rời đi, đã thấy và lại có cảm giác mạnh mẽ như vậy, hắn cảm thấy cần phải cảnh báo.

“Tảng băng? Cách mười hải lý?” Andrew nghe vậy ngạc nhiên nhìn Lữ Bố, rồi nhìn về phía trước, trong tầm mắt chỉ thấy một màn đen kịt, không thấy gì cả. Làm sao mắt thường có thể nhìn thấy vật ở khoảng cách mười hải lý trong đêm tối thế này?

“Ta chắc chắn, và con tàu này đang tiến thẳng tới tảng băng đó. Cái ống nhòm của các ngươi có thể nhìn xa bao nhiêu?” Lữ Bố nhíu mày nhìn Andrew. Dường như từ đầu đến giờ, hắn vẫn chưa nhìn thấy thứ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip